*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tiệc không yêu cầu lễ phục nên Lý Thê mặc sơ mi màu xanh lá nhạt thoải mái, dưới ánh nắng tươi đẹp, da cậu trắng đến mức gần như trong suốt, trẻ trung hoạt bát giống hệt sinh viên đại học.
Trong sân bày bàn ghế sô pha và đàn piano, một thanh niên đang biểu diễn, có vài người vây quanh piano nói chuyện.
Ban đầu Lý Thê đứng với Cố Thành Xuyên, nhưng chẳng mấy chốc các tác phẩm nhiếp ảnh của Chương Tòng Trí ở hành lang đã thu hút ánh mắt cậu.
Cố Thành Xuyên cảm thấy Lý Thê thật sự không hợp những nơi thế này, cậu là người không hề có hứng thú giao tiếp xã giao.
"Em tự đi dạo nhé?" Cố Thành Xuyên hỏi cậu.
Lý Thê gật đầu: "Ừm."
Hành lang treo rất nhiều tác phẩm nhiếp ảnh của Chương Tòng Trí, ảnh phong cảnh chiếm phần lớn, cũng có ảnh người. Lý Thê nhìn thấy nhân vật chính của một bức ảnh là cô Triệu, mái tóc đen như rong biển xõa tự nhiên trên vai.
"Đẹp mà." Lý Thê bày tỏ: "Tôi không có kỹ năng giám định, chỉ cảm thấy rất đẹp."
Một người đàn ông tóc dài đứng bên cạnh, áo dài tay quần dài trắng tinh không dính bụi, ngoại hình anh ta mang đến cảm giác u buồn, nghe Chương Tòng Trí nói thì cười khẩy.
Đó là họa sĩ Hàng Nghênh Nhất, hồi Lý Thê làm dự án về tác phẩm nghệ thuật từng tìm hiểu người này, nổi tiếng với tài năng thiên bẩm, giá trị một bức tranh có thể mua được một căn tứ hợp viện.
Hàng Nghênh Nhất tỏ vẻ khinh thường Lý Thê và Chương Tòng Trí – hai con người hoàn toàn không có năng khiếu nghệ thuật, nhanh chóng bỏ đi không thèm đứng chung với họ.
"Kệ nó." Chương Tòng Trí nói: "Dạo này nó đang tìm cảm hứng, sắp biến thái đến nơi rồi."
Nghe ý Chương Tòng Trí thì Hàng Nghênh Nhất là người bạn có quan hệ rất tốt với hắn.
"Tôi thấy quà của cậu rồi." Chương Tòng Trí cười bảo: "Tôi rất thích, cảm ơn cậu đã có lòng."
Quà của Lý Thê không qua loa, cũng không phải đồ đắt tiền quá sức cậu, Chương Tòng Trí chủ yếu ngạc nhiên vì cậu để ý tới bốn loại cây ở sân trước. Mấy cái cây đó tuy không liên quan đến Từ Bùi như cây ngọc lan, nhưng dù sao cũng là Chương Tòng Trí tốn công tốn sức thu thập từ nhiều nơi.
Hắn chỉ cây trong sân rồi kể cho Lý Thê nghe nguồn gốc của nó, thầm cho rằng Lý Thê rất được, tính cách không kiêu ngạo không siểm nịnh thể hiện rõ ràng ở cậu.
Hắn bắt đầu cảm thấy Lý Thê có thể trở thành bạn mình.
"Ảnh của cậu vẫn ở chỗ tôi." Chương Tòng Trí nói: "Cậu chờ chút, tôi đi lấy."
Lý Thê không cho là thật, chỉ nghĩ Chương Tòng Trí đang đùa.
Cậu chưa kịp xem thì một bức ảnh đã bị gió thổi bay xuống đất, toan nhặt lên nhưng được một bàn bàn tay đẹp nhanh chân nhặt trước.
Lý Thê ngẩng đầu, Từ Bùi đứng trước mặt cậu che khuất mặt trời.
Anh ngắm nghía bức ảnh: "Hình như cậu luôn có rất nhiều nghi hoặc."
"Là sao?" Lý Thê không hiểu.
Từ Bùi ngồi đối diện Lý Thê: "Ý tôi là, cậu ở trong ảnh có vẻ có rất nhiều nghi hoặc với thế giới này."
Lần đầu Lý Thê nghe thấy nhận xét này, im lặng một lúc lâu.
Từ Bùi trả ảnh cho cậu, cười nói: "Nhưng người thật vẫn sinh động hơn trong ảnh."
Lý Thê nhận lấy, điệu bộ đã tự nhiên hơn nhiều: "Ảnh mà, phải chạy theo không khí, thật ra cũng không phải như vậy."
Từ Bùi muốn xem những bức ảnh còn lại, Lý Thê đang định đưa cho anh thì Cố Thành Xuyên đi sang.
"Giáo sư Từ trốn ở đây à." Cố Thành Xuyên đứng sau lưng Lý Thê, cầm bức ảnh trong tay cậu lên xem rồi nhìn Từ Bùi: "Cậu chụp?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!