Phơi nắng khiến cơ thể ấm sực, Lý Thê nhìn vào mắt Từ Bùi, chậm rãi đi sang.
Ứng Lan trông thấy cậu: "Về đấy à? Cậu con thế nào? Đợt trước mẹ bị ngã cậu cũng qua thăm mẹ, tính ra phải hai ba tháng không gặp rồi."
"Khỏe lắm ạ." Lý Thê đáp: "Định qua Tết rỗi việc đập nhà cũ đi xây lại."
"Cứ hành xác linh tinh." Ứng Lan cằn nhằn: "Ngồi một lúc hẵng về.
Lý Thê gật đầu, ngồi sát gấu áo Từ Bùi.
Từ Bùi híp mắt phơi nắng, không khí trong lành se lạnh, quảng trường rộn rã tiếng người, Lý Thê ngồi bên anh, ngửi thấy mùi hương trên người anh ấm áp hơn vì nắng.
Ứng Lan được bạn đẩy đi, để lại Lý Thê và Từ Bùi ở với nhau.
Lý Thê nhìn anh, mở lời: "Anh rời Đông Thành lâu như thế, Hỉ Hỉ làm thế nào?"
Từ Bùi thong dong mở mắt: "Lúc đi không nhớ, bây giờ lại nghĩ đến Hỉ Hỉ."
"Từ Bùi." Lý Thê làu bàu, không thích Từ Bùi nói như vậy.
Từ Bùi liếc cậu: "Hỉ Hỉ ở tạm chỗ Chương Tòng Trí, trước đây nó từng nuôi Hỉ Hỉ mấy ngày, Hỉ Hỉ ở chỗ nó thích nghi rất tốt, không quấy phá."
"Ò." Lý Thê hơi nhớ Hỉ Hỉ, sờ mèo lông xù muộn phiền gì cũng tiêu tan.
"Môi trường sống ở nhà em rất tốt, yên tĩnh hơn Đông Thành nhiều." Từ Bùi nói: "Nắng cũng đẹp, cùng là mùa đông nhưng ở đây không xơ xác tiêu điều."
Lý Thê nhoẻn miệng cười: "Ngày xưa em thường nghĩ sau này tiết kiệm đủ tiền sẽ về quê dưỡng lão. Chỗ bọn em nhỏ, nhịp sống chậm, chi tiêu không đắt."
Từ Bùi nhìn Lý Thê: "Nhưng em mua nhà ở Đông Thành rồi."
"Hồi ấy mẹ em còn chưa biết chuyện của em." Lý Thê nói: "Mẹ muốn em đi Đông Thành phát triển. Thật ra từ nhỏ đến lớn bố mẹ đều vạch kế hoạch đơn giản ngắn gọn cho em, lý tưởng của em là thi đỗ đại học tốt, tìm việc tử tế lương cao, tự nuôi được mình."
"Trời ơi." Lý Thê buồn cười: "Như thế cũng là lý tưởng cơ."
Từ Bùi chăm chú lắng nghe, khi Lý Thê nhìn sang, anh thấy sự quyến luyến và khao khát trong mắt cậu.
Ấy là Từ Bùi trong mắt Lý Thê, tự do, lãng mạn, không hề sợ hãi, không gì không làm được.
Từ Bùi cười với cậu: "Giống tôi là học sinh cá biệt dụ dỗ học sinh ngoan quá."
Cách ví von của anh làm Lý Thê bật cười: "Thời học sinh em mà gặp anh thì chắc long trời lở đất mất."
Nhưng 26 tuổi cũng xem như quãng thời gian tưoi đẹp của Lý Thê, cậu rất vui vì gặp được Từ Bùi.
"Tính ra come out là việc duy nhất em lựa chọn, việc duy nhất em muốn làm." Lý Thê hơi cảm khái, may mắn thay mẹ cậu đã chấp nhận, cậu không thê thảm như Nhan Ngôn.
Từ Bùi: "Mẹ em rất yêu em, không nỡ dồn ép em, cho nên đành bắt mình chấp nhận."
Lý Thê nhìn Ứng Lan ở giữa đám đông, mẹ đang cười.
"Em có từng nghĩ ở lại quê không?" Từ Bùi đột ngột hỏi.
Lý Thê ngẩn người, ở nhà có vô vàn ích lợi, nhưng nếu không quay lại Đông Thành thì Từ Bùi phải làm sao.
Cậu nhìn Từ Bùi, Từ Bùi mỉm cười.
Điều này làm Lý Thê hơi bực bội, bỏ quê vì bạn trai cũ, lòng dạ vấn vương quá rõ ràng.
Công viên mới trồng mai vàng nên có nhiều cô gái mặc Hán phục đến chụp ảnh. Hai bạn nữ cầm máy ảnh đi tới nói không cẩn thận chụp Lý Thê và Từ Bùi, cảm thấy họ rất xứng đôi, hỏi có thể đăng lên mạng không.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!