Chương 48: (Vô Đề)

Lý Thê chưa kịp bắt tay lại thì Lý Khang Bình đã nói cậu: "Bao nhiêu tuổi rồi, sao không lịch sự gì hết."

Từ Bùi nở nụ cười: "Không sao, tại cháu hơi mạo muội."

Anh bưng nước ấm đi từ trong bếp ra, thật sự không hề xem mình là người ngoài.

Lý Thê đóng cửa, theo Lý Khang Bình vào phòng khách.

"Kể ra cũng trùng hợp." Từ Bùi nói: "Cháu với Lý Thê quen biết nhau."

Tim Lý Thê sắp vọt cả ra ngoài, cậu cúi đầu ngồi xuống sô pha, không dám nhìn Từ Bùi.

Từ Bùi cười nói với Ứng Lan: "Lý Thê có một cậu em là sinh viên Đại học Đông Thành, cháu từng gặp hai anh em ở trường."

"Lý Du phải không." Ứng Lan đáp: "Đấy là em họ nó, trùng hợp quá."

Ứng Lan nhìn Lý Thê, cậu đang vô cùng nhấp nhổm mất tự nhiên.

"Sao thế?" Ứng Lan hỏi con trai.

Lý Thê nói: "Hay là con đi thay quần áo nhé."

Lý Khang Bình cũng cảm thấy Lý Thê làm xấu mặt, Lý Thê chạy vào phòng, lúc trở ra đã thay quần ngủ và đội mũ.

"Ở nhà đội mũ làm gì?" Ứng Lan hỏi.

Lý Khang Bình vừa bảo Ứng Lan mặc kệ cậu, vừa kể mình quen Từ Bùi thế nào.

Từ Bùi tới đây công tác, bị hiệu trưởng trường ông cương quyết bắt đi diễn thuyết cho lũ học sinh, giáo sư Đại học Đông Thành sao có thể dễ dàng bỏ qua.

Sau khi kết thúc Từ Bùi về khách sạn, địa chỉ khách sạn gần nhà Lý Thê nên Lý Khang Bình đưa anh đi. Cả quãng đường hai người nói chuyện hợp ý, Lý Khang Bình nhiệt tình mời Từ Bùi lên nhà chơi, Từ Bùi vui vẻ đồng ý.

Lý Khang Bình lôi trà ngon cất kĩ ra đãi khách, cherry Lý Thê mua để trong tủ lạnh chưa ăn cũng không may mắn thoát nạn.

Trong lúc trò chuyện, Ứng Lan hỏi Từ Bùi bao nhiêu tuổi, người ở đâu, ở lại đây bao lâu. Từ Bùi trả lời từng câu một, nói rằng vẫn chưa điều tra nghiên cứu xong, nếu cần thiết thì cũng có khả năng ở đến sau Tết.

Lý Thê lặng lẽ thò tay bốc cherry trong bát thủy tinh trước mặt Từ Bùi. Anh vừa nói chuyện với Ứng Lan vừa đẩy hoa quả sang phía cậu.

Mọi người chuyện trò rôm rả, Từ Bùi thật sự là người được phụ huynh yêu mến, học vấn cao tướng tá đẹp, chín chắn thận trọng, hiểu sâu biết rộng. Ứng Lan càng nhìn càng cảm thấy ngày xưa nên bồi dưỡng Lý Thê theo hướng này.

Mùa đông trời tối sớm, Từ Bùi xem giờ rồi xin phép ra về.

Lý Khang Bình giữ Từ Bùi ở lại ăn tối, mở điện thoại chuẩn bị đặt đồ ăn.

"Thôi cháu không làm phiền nữa." Từ Bùi cười nói: "Sau này vẫn còn cơ hội, hôm nay không quấy rầy nhà mình nữa."

Ứng Lan: "Thôi được, khi nào rảnh tới ăn cơm, cô đích thân vào bếp."

Bà đẩy nhẹ Lý Thê, bảo cậu đi tiễn Từ Bùi. Lý Thê nhổ hạt cherry, tiễn Từ Bùi xuống tầng.

Trời tối rất nhanh, ra khỏi hành lang gió thốc làm Lý Thê không mở nổi mắt. Cậu giữ mũ, hơi hối hận khi mặc áo khoác mà không mặc áo phao.

Đèn đường trong khu chung cư không bao giờ sáng sủa, hai bên đường trồng cây dương, mùa hè cành lá xum xuê nhưng mùa đông rất tiêu điều.

Con đường này nằm giữa hai khu chung cư, đi ra là đường lớn, khách sạn ở bên phải.

Lý Thê quấn chặt áo, im lặng đi sau Từ Bùi. Đến quầy lễ tân khách sạn, Từ Bùi bấm thang máy, Lý Thê nói: "Em về trước đây nhé?"

Từ Bùi ngoái lại nhìn cậu: "Vội cái gì, lên phòng ngồi chơi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!