Taxi thả Lý Thê ở cổng chung cư, cậu kéo vali, khăn quàng cổ che nửa khuôn mặt.
Mặt đất thỉnh thoảng có nước đọng đóng băng vì trời rét, phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo. Lý Thê giẫm lên, băng vỡ kêu răng rắc.
Cậu lên tầng, giờ này người đi làm người đi học, cả quãng đường không gặp được ai.
Ứng Lan ở nhà, Lý Khang Bình thì đang định ra ngoài. Hai vợ chồng nhìn thấy Lý Thê đều vô cùng ngạc nhiên: "Sao con lại về? Không phải cuối tuần cũng không phải ngày nghỉ mà."
Lý Thê kéo vali vào nhà thay dép, run cầm cập đi đến trước máy sưởi.
"Con nghỉ việc rồi." Lý Thê nói: "Cũng chưa tìm việc mới, nên là con về nhà."
Ứng Lan lo lắng hỏi: "Vì sao? Xảy ra chuyện gì?"
"Không sao ạ." Lý Thê nhận nước ấm Lý Khang Bình đưa, xoa dịu dạ dày bị lạnh khó chịu, sau đó bắt đầu phàn nàn cấp trên hãm tài của mình.
Ứng Lan ngồi nghe, xoa gương mặt lạnh cóng của cậu: "Công việc không suôn sẻ thì không cần làm nữa, về nghỉ ngơi cũng được."
Lý Khang Bình không hài lòng lắm: "Ai làm việc mà không ấm ức? Con cứ thế xin nghỉ, cũng không tìm việc mới, quá cẩu thả."
Ứng Lan đẩy chồng đi nấu cơm cho Lý Thê: "Sắp Tết rồi, đi làm cũng không được mấy ngày, ra Tết tìm việc vẫn kịp."
Lý Khang Bình vào bếp nấu nhanh một bát mì thịt bò nóng hổi.
Ông còn muốn hỏi thêm về công việc của Lý Thê mà Ứng Lan không cho ông hỏi: "Anh có việc ở trường cơ mà, anh đi trước đi, Thê Thê vừa mới về, để con nó ăn uống nghỉ ngơi đã."
Lý Khang Bình lau tay rồi cầm găng tay ra khỏi nhà, Lý Thê ăn xong đi rửa bát, kéo vali về phòng.
Cậu ngủ một mạch đến buổi tối Lý Khang Bình quay về, Lý Khang Bình và Ứng Lan làm một bàn đồ ăn, chân Ứng Lan vẫn chưa khỏi, đang sai Lý Khang Bình gọt ít hoa quả cho cậu.
Lý Thê tựa cửa, dưới ánh đèn sáng sủa, thức ăn tỏa hơi nóng đầy mặt bàn khiến cậu thoáng bần thần, nghĩ bụng không đi làm vẫn tốt hơn.
Cuộc sống của Lý Thê lại trở nên bình lặng, hiếm khi được ở nhà lâu thế này, trước kia đi học, mỗi lần đến nghỉ đông cậu đều đi làm thêm, về sau tốt nghiệp, mỗi năm chỉ có kỳ nghỉ ít ỏi, chưa kịp thảnh thơi mấy ngày đã lại phải đi làm.
Ứng Lan dưỡng sức ở nhà, tiểu học cũng nghỉ sớm, Lý Khang Bình công tác tại trường cấp ba phải làm đến tận sát Tết.
Thời gian này về quê, Lý Thê thay hết điều hòa trong nhà. Cậu thật sự không chịu nổi cái lạnh ở nhà, Ứng Lan không muốn cậu thay mấy món đồ cổ đó, than phiền rằng chẳng bao lâu nữa là lắp hệ thống sưởi chung.
"Từ hồi con học đã học đã nói lắp hệ thống sưởi chung, giờ là bao nhiêu năm rồi, con sợ con không đợi được nó." Lý Thê bật điều hòa, phòng khách nhanh chóng ấm lên. Cậu mặc áo ngủ dày, thoải mái ngả lên sô pha.
Lý Khang Bình rất chướng mắt bộ dạng uể oải của Lý Thê, giục cậu tìm việc gì để làm. Lý Thê bèn dặn bố buổi sáng gọi cậu dậy, cậu muốn chạy bộ.
5 rưỡi sáng Lý Thê mơ màng đi chạy đến 7 giờ, ăn sáng xong lại ngủ đến 12 giờ trưa.
Dậy sớm đờ đẫn cả một ngày, Lý Thê quyết định đổi thời gian chạy sang chiều tối. Mặc dù là mùa đông nhưng thành phố về đêm vẫn rất tấp nập, Lý Thê ăn thử mấy quán nướng vỉa hè, đều rất ngon.
Cậu ở nhà, tin tức liên quan đến Đông Thành chủ yếu biết qua bảng tin Wechat.
Cấp trên hãm tài của Lý Thê đã thôi việc, nghe đâu đắc tội người nào đó, ông chủ của cậu rất vui vẻ, sau khi thăng chức đi nơi khác thì tiến cử một người khác nhậm chức giám đốc.
Lý Thê ngẫm nghĩ, cảm thấy có lẽ ông chủ cố ý lợi dụng mình đối phó phó giám đốc.
Nhưng việc này cũng không thuộc phạm vi cậu có thể quan tâm, thầm chúc hai người họ tương lai đều xui xẻo!
Hàng Nghênh Nhất đăng ảnh tụ tập uống rượu. Trong đó có ảnh chụp Hỉ Hỉ, Hỉ Hỉ nằm trên sô pha, gối đầu lên tay một người.
Lý Thê trở mình, phóng to ảnh. Hỉ Hỉ màu đen, áo người đó màu đen, bàn tay xuất hiện trong camera trắng trẻo thon dài, rất bắt mắt.
Cậu ngắm một chốc rồi nhẹ nhàng thở dài. Từ Bùi không hay đăng trạng thái, Lý Thê cũng không dám liên lạc với anh, vì vậy không có bất cứ tin tức nào của anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!