Từ bấy Lý Thê thường xuyên gọi điện về nhà, thử thuyết phục bố mẹ hiểu và chấp nhận bằng cách mưa dầm thấm lâu.
Trong quá trình liên lạc thường xuyên, Ứng Lan trải lòng với cậu một số băn khoăn và lo lắng của bản thân, cậu bèn nghĩ đủ cách để Ứng Lan biết mình sống rất tốt, cho mẹ hiểu mình thật sự không đến nỗi bị lên tin tức xã hội.
Cậu chụp ảnh Hỉ Hỉ gửi Ứng Lan, khoe với mẹ mình đã tự nuôi mèo.
Thật ra mèo đen Hỉ Hỉ xinh xắn không hợp thẩm mỹ của Ứng Lan, Ứng Lan thích mèo nhà bắt được chuột.
Ứng Lan phát hiện trong ảnh còn bóng của một người khác, điều này càng làm tăng nỗi lo âu của bà.
Chiều tối một ngày nọ Lý Thê nhận được điện thoại từ em họ, em họ kể trong lúc nói chuyện với bố mẹ, cậu nhóc nghe bảo không biết vì chuyện gì mà Ứng Lan nghĩ quẩn, uống thuốc ngủ tự tử, được đưa vào viện cấp cứu.
1
Đầu óc Lý Thê tê dại, tay run bần bật gọi điện thoại về nhà.
Lý Khang Bình bắt máy, nói rằng không phải tự tử mà là hiểu lầm. Ban đêm Ứng Lan không ngủ được mới uống thêm một viên thuốc ngủ, Lý Khang Bình dậy sớm nhìn thấy thuốc ngủ trên đầu giường, sợ hết hồn vội vàng gọi cấp cứu, vừa đưa vào bệnh viện thì Ứng Lan tỉnh.
"Không có chuyện gì lớn nên không kể cho con."
Lý Thê kiên quyết bắt Ứng Lan nghe máy, Ứng Lan nói với cậu vài câu rồi cằn nhằn Lý Khang Bình không được tích sự gì.
Lý Khang Bình: "Lớn tuổi, mất trí rồi."
Lý Thê không nói gì, tinh thần của mọi người đều căng thẳng, chuyện bé bằng đầu ngón tay cũng có thể gây nên xao động.
Sau khi cúp điện thoại, Lý Thê ngồi trên ban công ngắm màn đêm đen đặc.
Cậu bần thần một chốc thì ngoái đầu lại như có linh cảm, Từ Bùi đứng cạnh ban công nhìn cậu, đưa cho cậu một cốc nước ấm.
Nước ấm vừa phải, trời vào đông là Lý Thê không thích uống nước ngọt, mà nước ấm không hợp pha với chanh và bạc hà vì sẽ hơi đắng, dù Từ Bùi đã bỏ hạt chanh cho thêm mật ong, Lý Thê vẫn không thích.
Cậu là người không chịu được chút xíu đắng nào.
Lý Thê đi đến trước mặt Từ Bùi, Từ Bùi vén tóc trước trán cậu.
"Anh nghe hết rồi à?" Lý Thê hỏi.
Từ Bùi gật đầu.
"Em có làm sai gì không?" Lý Thê ngờ vực: "Trong vấn đề giải quyết việc này."
Từ Bùi đáp: "Giao tiếp nhiều hơn không sai." Nhưng hiệu quả không tốt, cố gắng của Lý Thê như muối bỏ biển.
Lý Thê đã muốn xuống nước, cứ giao hết mọi chuyện cho Từ Bùi xử lý, anh sẽ giải quyết tốt những việc này.
"Từ Bùi…" Lý Thê nhìn anh.
Nét mặt Từ Bùi đầy dịu dàng, quả thật giống như đang chờ Lý Thê xuống nước. Lý Thê hiếu thắng, quyết định ngậm chặt miệng.
Từ Bùi bật cười, không hề tức giận.
Lý Thê nhìn anh, thừa nhận mình rất ghét thái độ bàng quan lão luyện của anh hiện giờ.Một ngày nào đó sau trận tuyết, Lý Thê rủ Nhan Ngôn đi ăn.
Hai người hẹn nhau tại quán lẩu, Lý Thê tan làm tạt qua ngay. Cậu mặc áo phao khoác balo, sợi tóc mềm rũ rượi, nhìn là biết nô lệ của công việc.
Trong quán lẩu ấm áp, đủ thứ mùi hỗn tạp tạo thành hương thơm nóng hôi hổi. Đây là quán cũ, đồ ngon giá rẻ nên rất đông khách, đủ mọi loại người.
Nhan Ngôn chọn bàn sát tường, bóng đèn chiếu sáng nồi dầu ớt sôi ùng ục, màu sắc tươi sáng, mùi thơm hấp dẫn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!