Lý Thê về đến nhà ngả đầu là ngủ ngay. Cậu vừa tắm nước ấm, nằm trong chăn chẳng mấy chốc đã say giấc.
Cậu thích ngủ sát mép giường, chăn đắp qua cằm, hở đôi mắt có quầng thâm mờ. Từ Bùi ngồi bên giường vuốt ve mặt cậu, da cậu ấm nhưng nét mặt không mấy dễ chịu.
Anh kéo rèm cửa sổ, xua Hỉ Hỉ cứ sán vào ngửi Lý Thế ra ngoài, mình cũng rời phòng ngủ.
Lý Thê ngủ tới khi trời tối mịt, vuốt mái tóc rối bù vì ngủ đi ra phòng khách, Từ Bùi đang viết một số thứ bằng máy tính. Cậu lại gần quỳ một chân trên thảm, thò đầu nhìn màn hình.
Cậu không hiểu những thứ ấy, kéo gối ôm khoanh chân ngồi trên thảm.
Ánh mắt Từ Bùi chuyển từ màn hình máy tính sang Lý Thê, đưa tay nựng cằm cậu, điệu bộ không khác nào chọc mèo.
"Dậy rồi?" Từ Bùi cười hỏi.
Lý Thê đập văng tay anh, thoải mái duỗi người.
"Về nhà mấy hôm làm những gì?" Từ Bùi nói: "Trông còn mệt hơn tăng ca suốt đêm."
Lý Thê nhìn anh: "Anh đoán xem."
"Tôi đoán?" Từ Bùi bật cười: "Tôi không đoán, nếu tôi đoán đúng thể nào em cũng dỗi."
Lý Thê giật thót, sáp lại trước mặt Từ Bùi: "Không đoán thật à?"
Từ Bùi nhìn cậu: "Hôm qua Chương Tòng Trí rủ tôi trao đổi kinh nghiệm yêu đương, cậu ta nói trong thời gian yêu, một điều rất quan trọng là đừng quản quá rộng."
"Lý Thê, em cảm thấy sao."
Lý Thê chột dạ vô cùng, nhìn chằm chằm Từ Bùi một chốc rồi gục xuống, kể cho anh chuyện xem mắt.
"Em thật sự không biết đấy là xem mắt." Lý Thê nói: "Ngồi có nửa tiếng mà em khó xử muốn chết."
Từ Bùi liếc Lý Thê rồi đứng lên đi rót nước nóng, Lý Thê bám theo, căng thẳng chờ thái độ của anh.
Từ Bùi tựa quầy bar, từ tốn cất lời: "Nếu đã là chuyện em không biết trước, tất nhiên không thể trách em."
Lý Thê dòm mặt anh: "Thật sự không giận?"
Từ Bùi lắc đầu: "Không giận."
Lý Thê thở phào: "Chuyện này làm em thấp thỏm mấy ngày trời."
Từ Bùi uống nước: "Đây là cái giá phải trả khi em nói dối."
Lý Thê hậm hức, lén liếc xéo Từ Bùi.
Từ Bùi cực kỳ giỏi, không cần nói gì hay làm gì cũng có thể khiến Lý Thê canh cánh trong lòng, sợ hãi không dám tái phạm.
Nhìn gương mặt phụng phịu của cậu, anh không nhịn nổi cười: "Trong bếp có thịt rán, lấy ăn đi."
Lý Thê chạy vào bếp bưng đĩa thịt rán ra, mồm còn đang ngậm một miếng. Hỉ Hỉ khều chân Lý Thê, cậu ngồi xổm xuống, nó ngửi mùi thịt rán của cậu, sau khi xác nhận không có hứng thú bèn chạy mất hút.
Cậu ngồi trên sàn ngước mặt lên, Từ Bùi cười nhìn cậu.
Lý Thê đứng dậy ngồi đối diện Từ Bùi, chậm rãi kể: "Em come out với bố mẹ em rồi."
Từ Bùi nhìn cậu, cậu hơi cúi đầu, tóc trước trán sắp che tầm mắt.
"Việc này…" Từ Bùi chưa kịp dứt câu Lý Thê đã nói: "Việc này để em tự giải quyết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!