Chương 40: (Vô Đề)

Từ Bùi đi công tác về thì đến trường mở họp, lúc Lý Thê đón anh tan làm, anh vẫn chưa họp xong.

Bảng tuyên truyền trước căng tin trường viết về cuộc thi ngắm tuyết làm thơ, đây là hoạt động từ trận tuyết lớn trước đó, Lý Thê đứng xem một lát rồi chụp ảnh gửi Nhan Ngôn.

Từ Bùi còn đang bận, Lý Thê bèn đi thăm em họ.

Hai anh em vẫn gặp nhau tại căng tin, em họ gọi cơm, hỏi Lý Thê có ăn không. Lý Thê không ăn vì muốn ăn cùng Từ Bùi.

Em họ sắp thi tuyển sinh thạc sĩ, thời gian eo hẹp nhiệm vụ gấp gáp, rõ ràng là sinh viên đại học trẻ trung phơi phới mà từ đầu đến chân đượm vẻ mệt mỏi.

Lý Thê tán dóc với em họ, em họ hỏi: "Dạo này anh có chuyện vui ạ? Mặt mày tươi tắn quá kìa."

Nghĩ kỹ lại thì đã rất lâu Lý Thê không than trách công việc và cuộc sống.

"Thế à." Lý Thê cười, cậu mặc áo len cao cổ màu kem kèm măng tô đen cắt may vừa người, khăn quàng cổ cởi ra để một bên, so với quầng thâm mắt và đầu hói vì ôn tập của em họ, sắc mặt mặt tươi tỉnh hơn thật.

Em họ nhìn Lý Thê: "Anh, anh yêu rồi đúng không, sao em thấy anh đẹp hơn."

Lý Thê đẹp từ nhỏ, hồi bé xinh như con gái, lớn lên đường nét sắc hơn nên không còn ai nói cậu giống con gái, nhưng đẹp vẫn là đẹp.

Lý Thê chỉ cười không đáp.

Em họ hâm mộ sâu sắc: "Em cũng muốn yêu, mùa đông này lạnh lẽo cô đơn quá."

2

Lý Thê cười ngặt nghẽo, nói chuyện với em họ vài câu thì Từ Bùi nhắn tin báo họp xong rồi.

Cậu tắt điện thoại đứng dậy: "Anh đi trước, em ăn đi nhé, chú ý sức khỏe, nghỉ ngơi nhiều vào."

Em họ gật đầu, đưa mắt tiễn Lý Thê.

Cây trong sân trường gần như đã trụi lá, lá của một số loại cây thường xanh cũng sẫm màu u uất, không thể đem lại bao nhiêu sức sống cho ngày đông.

Từ Bùi đợi Lý Thế dưới gốc cây đối diện tòa nhà giảng đường, Lý Thê lao vào lòng anh.

Cậu hít sâu một hơi, mùi thơm trên người Từ Bùi cùng khí lạnh ùa vào khoang mũi tràn xuống phổi, Lý Thê híp mắt thỏa mãn.

Từ Bùi nựng cằm cậu: "Sao em giống mèo thế."

"Em còn muốn hỏi anh bỏ bùa gì cho em đây." Lý Thê nói: "Ngoài trên người anh, em không tìm được mùi này ở đâu nữa."

Từ Bùi mỉm cười, nắm tay Lý Thê đi về.

Tay Từ Bùi khô và ấm, ngón tay thon dài móng tay tròn trịa, đôi khi cậu sợ đôi tay này, song nhiều hơn cả là khiến cậu cảm nhận được bình yên.

"Anh…"

Giọng em họ thình lình vang lên phía sau, Lý Thê sửng sốt quay đầu lại, trông thấy em họ cầm khăn quàng cổ của mình đứng ven đường.

Lý Thê giật thót, buông tay Từ Bùi. Từ Bùi cụp mắt nhìn cậu.

Em họ đi về phía Lý Thê, cậu lúng túng nhìn Từ Bùi, anh bình tĩnh lùi lại một bước.

Lý Thê thầm hoảng hốt, chưa kịp nói gì với Từ Bùi thì em họ đã đến nơi.

"Anh, anh quên cầm khăn."

Lý Thê nhận khăn, giả vờ điềm tĩnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!