Chương 4: (Vô Đề)

Thứ năm, ông chủ thông báo với Lý Thê cuối tuần đi công tác.

Bảy giờ sáng thứ bảy, Lý Thê đón ông chủ ra sân bay, làm xong thủ tục ký gửi thì cậu với ông chủ đến phòng chờ VIP.

Hôm nay Lý Thê dậy sớm nên giờ vẫn cay mắt buồn ngủ, cậu muốn ngủ một lát nhưng ông chủ đang cầm cốc cà phê, định kể lịch sử thành danh cho cậu nghe.

Năm nay ông chủ chưa đầy bốn mươi, không bị phát tướng, khí chất cũng không sến sẩm, vẫn có thể gọi là thanh niên tài giỏi. Sếp kể mình lập nghiệp từ hai bàn tay trắng như thế nào, kể bố mẹ ở nhà đều là nông dân an phận, mấy chị em chỉ có sếp học đại học. Sau khi vào công ty, sếp bạt mạng xông xáo, leo từ nhân viên quèn lên trưởng phòng rồi cấp quản lý, cuối cùng lấy con gái chủ tịch trở thành giám đốc công ty.

2

Lý Thê đang ăn bánh quy, bị nghẹn phải vội uống nước cho xuôi.

Ông chủ cười to: "Leo lên ấy mà, không mất mặt. Một người tay trắng lập nghiệp cùng lắm chỉ đến được thế, muốn lên cao nữa thì cố gắng không còn tác dụng, phải dựa vào quan hệ huyết thống và tài nguyên. Xuất thân tốt quan trọng hơn hết, bố mẹ không được thì bố vợ mẹ vợ cũng như nhau thôi."

Ông chủ cũng biết ít nhiều về bạn trai Lý Thê, kể lịch sử thành danh cho Lý Thê cũng là có ý khuyên nhủ: "Con người phải nắm bắt tất cả cơ hội để vượt qua giai cấp, thăng tiến trong xã hội, bởi vì kiến thức và tầm mắt của người trên cao không phải thứ người thường có thể so."

Leo lên là leo lên đâu? Trên Lý Thê là ông chủ, trên ông chủ là Cố Thành Xuyên, vậy trên Cố Thành Xuyên thì sao, trên của trên là gì, có ai đứng ở đỉnh không?

Lý Thê suy nghĩ vẩn vơ, ngoài mặt vẫn chân thành gật đầu: "Sếp nói đúng."

Ông chủ còn muốn nói gì đó nhưng bỗng dừng lại, đứng lên đi sang một hướng, niềm nở chào hỏi người ta: "Giáo sư Từ!"

Lý Thê cũng sang theo, Từ Bùi ngồi trên sô pha tròn xem máy tính bảng. Nhìn thấy ông chủ đi tới, trong chốc lát anh không nhớ ra đã gặp khi nào.

Ông chủ tự giới thiệu mình từng gặp Từ Bùi tại một buổi giao lưu, khi đó Từ Bùi đi theo ông Từ, ông chủ chưa kịp qua hỏi thăm thì anh đã về mất.

Không biết Từ Bùi nhớ ra ông chủ là ai chưa, song vẫn mỉm cười lịch sự: "Hóa ra là anh à."

Ông chủ cười tươi hơn, ngồi luôn xuống đối diện Từ Bùi.

Từ Bùi nhìn sang Lý Thê, cậu hơi gật đầu nhưng không lên tiếng.

Ông chủ có thể trở thành ông chủ tất nhiên có sức hút riêng của mình, sếp nhiệt tình cởi mở, không sợ bị từ chối, biết nói đùa, tình cờ gặp nhau như thế này cũng có thể bắt chuyện.

Lý Thê thì không thể, cậu đứng cạnh ông chủ, thật thà làm một vai diễn phụ.

Ông chủ cũng không nói chuyện với Từ Bùi quá lâu, nhận ra Từ Bùi muốn kết thúc câu chuyện thì lập tức đứng dậy trước, nói phải đi vệ sinh.

Trước lúc đi ông chủ dặn Lý Thê đưa cà phê cho Từ Bùi, giúp cậu cũng để lại ấn tượng tốt trước mặt anh.

Lý Thê làm theo, cậu bưng một cốc cà phê, vừa đặt xuống thì nghe Từ Bùi hỏi: "Sao vừa nãy cậu không chào tôi."

Lý Thê hơi ngạc nhiên, ngước mắt nhìn Từ Bùi: "Tôi tưởng anh không nhớ tôi là ai, tùy tiện chào anh lại lúng túng."

"Sao không nhớ được." Từ Bùi nhoẻn miệng cười, cất tiếng chậm rãi: "Cậu đánh bida rất giỏi, hơn nữa…"

Anh chỉ cốc cà phê tỏ ý với Lý Thê: "Chúng ta còn có chuyện nước pha trộn mà."

Lý Thê nhớ đến cốc cà phê vị kỳ cục, không nhịn được cười: "Tiếc là ở đây không có Whisky, không thể làm như của anh."

"Không sao." Từ Bùi nói: "Tôi có việc quan trọng hơn nhờ cậu giúp."

Anh nhìn Lý Thê đầy thành khẩn: "Sếp cậu tên gì?"

Xem đi, quả nhiên anh ta không nhớ ra.

Lý Thê thầm nảy ra suy nghĩ này, nó khiến cậu không còn căng thẳng khi đối diện với Từ Bùi nữa.

Cậu cho Từ Bùi biết tên ông chủ, anh bưng cốc cà phê cười nói: "Vô cùng cảm ơn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!