Chương 39: (Vô Đề)

Chạng vạng tuyết rơi nhiều, gió lớn rít gào đập vào ô cửa. Lý Thê nghĩ là mưa đá, tò mò nhìn chằm chằm cửa sổ không ngủ được. Từ Bùi bịt tai cậu, vùi cậu trong lòng bắt đi ngủ.

Lý Thê không ngủ, tay gảy ngực Từ Bùi.

Anh thở dài: "Đêm nay không muốn ngủ nữa đúng không, tôi làm em ra tận ban công nhé, cho em ngắm thỏa thích?"

Lý Thê vội vã dừng tay, vừa nghe tiếng tuyết gõ vào cửa sổ vừa nghĩ vẩn vơ, nghĩ từ tuyết rơi dày đến yêu quái, từ lẩu đến thịt nướng.

Bỗng nhiên một cơn gió mạnh phát ra tiếng động lớn, Lý Thê sợ sệt túm chặt tay Từ Bùi, dán mắt vào cửa sổ rồi từ từ thiếp đi.

Sáng hôm sau, lúc Lý Thê ra ngoài tuyết đã ngập mu bàn chân. Trong trí nhớ của cậu, chỉ hồi bé mới có trận tuyết to thế này.

Cậu chạy tới chạy lui trong sân, khi trở vào nhà mặt đỏ bừng vì cóng. Từ Bùi đi ngang qua sờ chân cậu, Lý Thê là học sinh ngoan, từ nhỏ đến lớn luôn biết mặc quần giữ nhiệt.

Trong phòng có ghế nằm chạm khắc hoa hải đường cùng chăn mỏng mềm mại, Lý Thê làm ổ trên đó xem hướng dẫn nấu rượu vang nóng. Cậu cẩn thận chọn một video đơn giản không cần kỹ thuật hàm lượng, xem đi xem lại hai lần rồi tự tin đứng dậy.

Lý Thê không am hiểu nhiều về rượu, cậu đứng trước tủ rượu, bỏ qua mấy nhãn hiệu mình biết chọn một chai có vẻ không quá đắt.

Cậu cho một quả táo và một quả cam vào nồi nhỏ, ngoài ra còn bổ một đĩa hoa quả, rượu vang sôi ùng ục, bắt đầu dậy đủ loại mùi thơm.

Từ Bùi gọi điện xong đi sang, trông thấy Lý Thê rót một ly nếm thử trước.

Anh cầm chai rượu vang lên xem: "Sao chọn chai này?"

"Sao ạ?" Lý Thê hỏi: "Chai này đắt lắm à?"

"Bình thường, hơn một trăm nghìn, không đắt lắm." Từ Bùi nhớ hình như chai rượu này Chương Tòng Trí gửi nhờ, nhưng không sao hết: "Em uống đi." (>300 triệu VND)

1

Lý Thê thầm càu nhau Từ Bùi là đồ nhà giàu ác độc, ghen tị nói: "Cũng tạm, đằng nào em cảm thấy rượu vang em mua hai trăm tệ ngon hơn."

Từ Bùi tựa lên bàn bật cười.

Rượu vang nóng khá ngon, chủ yếu là có vị hoa quả, Từ Bùi không khoái thức uống ngọt nên cả nồi rượu vang nóng mình Lý Thê uống một nửa.

Tuyết lại rơi, Lý Thê thẩn thơ ngắm tuyết đến nỗi bị quáng mắt.

Từ Bùi dẫn cậu lên gác lửng, ở đây có cửa sổ trời, mặt kính lớn và cửa sổ sát đất tạo thành phòng tắm nắng.

Bây giờ tuyết không còn dữ dội như tối hôm qua mà trở nên yên tĩnh, trong phòng cũng im phăng phắc, Lý Thê hơi buồn ngủ.

Giấc ngủ chập chờn tối qua được bù lại vào lúc này, Lý Thê mơ màng ngủ không mộng mị.

Khi cậu tỉnh dậy Từ Bùi vẫn còn bên cạnh, đang bật máy tính đọc tài liệu. Lý Thê nhìn anh một chốc rồi lần mò điện thoại. Điện thoại có mấy tin cảnh báo bão tuyết, cậu tra cứu tình hình đường xá thấy tuyết lớn chắn đường, rất có khả năng ngày mai cậu không thể về đi làm.

Cậu đắn đo giữa xin nghỉ và mạo hiểm thử đi về, đúng lúc ông chủ gửi tin nhắn trong nhóm công việc, thông báo vì gặp bão tuyết nên ngày mai có thể làm việc tại nhà.

Lý Thê thầm yên tâm, xem tiếp dự báo thời tiết, mấy ngày sau thời tiết đều không tốt.

Cậu đứng lên đi ra cửa sổ, khí lạnh bên ngoài phả vào mặt, cậu khoác chăn mà lòng căng thẳng: "Từ Bùi, tuyết ngày càng to, có khi nào xảy ra chuyện không."

"Lan Nguyệt Phủ có đồ ăn thức uống, em ở lại đây thì xảy ra chuyện gì được." Từ Bùi gập máy tính, rót nước nóng cho Lý Thê.

Lý Thê nhận nước nóng: "Thế chúng mình phải ở đây bao lâu."

"Ai biết, tuyết tan là có thể đi." Từ Bùi không vội về, nếu thật sự tồn tại một nơi biệt lập, chỉ có anh và Lý Thê thì cũng rất tốt.

Từ Bùi và Lý Thê cùng đứng ngắm tuyết bên cửa sổ, đã nhiều năm Đông Thành không có tuyết rơi lớn thế này, biến đổi khí hậu ngày càng kỳ quặc. Hè năm ngoái một hai tháng không có mưa, mùa đông tới sớm, cuối năm lại nắng như mùa xuân.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!