Lý Thê ngủ đến khi mặt trời đã lên cao, lúc tỉnh dậy trong phòng không còn ai khác, cậu ngồi trên giường ngây ngẩn.
Thời tiết không đẹp, âm u chực mưa, Lý Thê cũng không biết giờ là sáng hay chiều. Hỉ Hỉ nhảy lên giường liếm tay cậu.
Lý trí của Lý Thê quay lại, vớ lấy máy ảnh Từ Bùi để bên cạnh lên xem. Trong máy ảnh sạch sẽ tinh tươm, không có nội dung gì không hài hòa. Cậu bỏ máy xuống, căm hận nhìn Từ Bùi đang đi vào phòng.
Từ Bùi đỡ Lý Thê nhưng cậu tránh anh, mặc áo ngủ vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt. Từ Bùi đi theo, đứng rửa tay cạnh Lý Thê. Mãi mà Lý Thê chẳng dám nhìn tay anh.
Điện thoại đặt cạnh tay, cậu mở một video cho Từ Bùi xem.
"Người trong video rất khác anh hiện tại."
Đây là video Từ Bùi đánh nhau mà Mạnh Loan gửi Lý Thê. Cậu vẫn luôn không hỏi Từ Bùi, chuyện tối qua lại khiến cậu nhớ ra.
Từ Bùi thong thả xem hết video: "Em cảm thấy sao."
Lý Thê vạch áo ngủ để lộ đôi chân thảm không nỡ nhìn của mình: "Anh là biến thái."
Từ Bùi bật cười: "Em không sướng chắc? Ai lần nào cũng làm ướt ga giường." Anh lại tiện tay sờ một cái: "Hôm nào xăm ở đây cho em nhé."
"Không được." Lý Thê đập tay anh: "Thế thì em không thi công chức được nữa."
Từ Bùi tựa bồn rửa tay phì cười. Anh sang phòng thay đồ chuẩn bị quần áo cho Lý Thê, cậu không mặc đồ anh chọn, tìm đại một chiếc hoodie tròng vào người.
Trong nồi có cháo tôm nóng hổi, Lý Thê vừa đi ra đã cảm thấy bụng đói cồn cào.
Thấy Lý Thê không mặc quần áo mình chọn, Từ Bùi thầm tặc lưỡi nhưng không thể hiện ngoài mặt, chỉ lấy bát múc cháo cho cậu.
Cả buổi sáng Lý Thê đều khó ở với Từ Bùi, vậy mà anh không hề tỏ ra bất mãn.
Ăn no rồi thì dễ tính chứ gì, Lý Thê nghĩ bụng: Ha, đúng là đàn ông.
Sau cùng Từ Bùi cũng không giải thích chuyện video, Lý Thê thấy anh không muốn nói thì thôi không hỏi nữa.
Từ Bùi can thiệp vào mọi chuyện của cậu, nhưng cậu không thể tra hỏi chuyện Từ Bùi không muốn nói.
Cậu cảm nhận được hành vi thất thố tối qua là một chút trừng phạt, cậu cho rằng vì mình có quá nhiều người yêu cũ nên Từ Bùi giận.
Trên thực tế sự bất mãn này đã đeo đuổi từ sớm hơn nữa, trong một đêm đầy ái dục, Từ Bùi hỏi cậu, em có đang yêu tôi không?
1
Khi ấy Lý Thê không trả lời, cậu cũng quên mất mình chưa trả lời.
Trời ngày càng lạnh, mỗi sáng Lý Thê đều không muốn dậy. Mùa đông đã đến, cậu chỉ mong sao mọc luôn trên giường.
Dự báo thời tiết nói sắp có tuyết, đây là trận tuyết đầu tiên của mùa đông năm nay, Từ Bùi định dẫn Lý Thê đi Lan Nguyệt Phủ chơi.
"Được đó được đó." Tất nhiên Lý Thê đồng ý, sắp có tuyết luôn khiến người ta kích động.
Lý Thê dành một cuối tuần đi Lan Nguyệt Phủ với Từ Bùi.
Lan Nguyệt Phủ không khác mấy lần trước cậu đến, có điều không còn sắc xuân tươi đẹp, trong sân chỉ còn cây mai.
Đây là cây mai già, đẹp không sao tả xiết.
Vào dịp Tết nhà Lý Thê thường mua cành mai chưa nở, cắm trong lọ có thể chơi rất lâu.
Mấy bức tranh người phụ nữ mặc váy xanh lá cây sẫm đã được cất vào gian phòng Từ Bùi dùng để cất đồ, thay vào đó là tranh Hàng Nghênh Nhất vẽ Lý Thê.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!