Chương 37: (Vô Đề)

Mạnh Loan đi rồi, anh ta đã nói gì với Từ Bùi Lý Thê không chú ý. Khi Từ Bùi bước đến cậu đã quên béng cái tên Mạnh Loan, ngẩng đầu cười với anh.

Từ Bùi nhìn xuống cậu, ánh mắt lướt trên khuôn mặt cậu.

Lý Thê đưa bánh ngọt cho anh mà anh không ăn bánh ngọt, Lý Thê bèn dẫn anh ra ban công ngắm trăng.

Mặt trăng treo cao giữa các tòa cao ốc thật ra không sáng lắm, ánh sáng của nó còn không bằng đèn neon trên quảng trường. Nhưng Lý Thê thích, trăng là trăng, sao đèn neon có thể so với trăng được.

Cậu là vậy, thích thì ra sao cũng được, gắn bao nhiêu bộ lộc cũng không chê nhiều.

"Không còn lưu luyến Mạnh Loan chút nào sao?" Từ Bùi hỏi.

"Đã là người yêu cũ thì lưu luyến làm gì." Lý Thê tỏ lòng chung thủy với anh.

"Người yêu cũ đã làm sao." Từ Bùi cười: "Mạnh Loan, Cố Thành Xuyên, ai cũng nhớ nhung em mãi."

"Đâu có." Lý Thê vịn lan can: "Tình cảm của Cố Thành Xuyên nhẹ tựa lông hồng, anh ta chỉ muốn một bình hoa đẹp, đương nhiên nếu bình hoa đẹp ấy có thể giúp anh ta thắng thì càng tốt. Còn về Mạnh Loan…"

Lý Thê ngẫm nghĩ: "Có thể là anh ta về nước gặp được em, nhớ lại ngày xưa em nghe lời anh ta răm rắp, cho nên cứ tự nhiên đùa giỡn em."

Thật ra Cố Thành Xuyên và Mạnh Loan không phải người cao tay trong tình yêu, chẳng qua Lý Thê ngoan ngoãn dễ khống chế luôn bị tình yêu che mờ mắt mà thôi.

Sau khi cạn tình, cậu đều sẽ nhìn rõ mọi điều xấu xa hỗn tạp.

Như vậy xem ra Lý Thê mới là cao thủ tình trường.

"Lý Thê thông minh." Từ Bùi miết khóe môi mỉm cười của cậu, khẽ thở dài: "Tâm trạng tôi không tốt lắm."

Lý Thê giương đôi mắt sáng ngời hỏi anh: "Vì sao?"

Từ Bùi hỏi ngược lại: "Em nói xem."

Anh mới gặp hai người yêu cũ của Lý Thê, nếu là người khác thì tâm trạng ai mà tốt cho nổi.

Lý Thê giật mình, hai tay ôm eo Từ Bùi sờ cơ bụng của anh, cười khì nói: "Anh, vui lên đi mà."

Mỗi lần cậu gọi Từ Bùi là "anh", mọi việc đều thuận lợi. [1]

[1] "Anh" ở đây là  (anh trai).

Từ Bùi nhoẻn miệng cười, cúi xuống hôn Lý Thê.

Qua khe hở rèm cửa sổ, Cố Thành Xuyên nhìn thấy bóng hai người thân mật không gì sánh bằng.

Từ Bùi cũng từng là người nhìn trộm ngoài ban công, bây giờ vị trí ấy đã trở thành hắn.

Cố Thành Xuyên phẫn nộ khôn cùng, nhưng hắn lại cười, vui vẻ vì sự không cam lòng của Từ Bùi khi đó, oán giận Lý Thê nhẫn tâm dùng Từ Bùi thay thế mình hoàn toàn, cũng cảm thấy thế giới này con mẹ nó quá hoang đường.Sau một giấc ngủ, mưa táp lá cây rụng đầy đất, Lý Thê mặc áo len lông cừu màu kem mềm mại, tôn khuôn mặt vô cùng hốc hác của cậu. Đợt này cậu tăng ca triền miên nên thiếu ngủ trầm trọng, quầng thâm mắt rõ mồn một.

Trước khi Từ Bùi đưa Lý Thê đi làm, cậu chui vào lòng anh hít hà mùi thơm. Từ Bùi vẫn dùng nước hoa cậu tặng, hòa cùng thân nhiệt ấm áp dễ chịu của anh khiến nó cực kỳ thơm.

"Em nghe người ta nói, mùa khác nhau dùng nước hoa khác nhau." Lý Thê cười tươi tắn: "Anh dùng mãi mùi này, không sợ em ngửi nhiều phát chán à?"

Từ Bùi khựng lại không nói gì, nhìn chằm chằm cậu.

Nụ cười của Lý Thê dần tắt, giọng cũng nhỏ đi giống như học sinh đứng trước mặt giáo viên chủ nhiệm: "Em xin lỗi, em nói linh tinh."

Từ Bùi nhìn cậu rất lâu, đoạn thở dài: "Đừng nói như thế, tôi không thích nghe."

Lý Thê gật đầu lia lịa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!