Ngoài trời tối đen, Hỉ Hỉ nhảy lên giường liếm đầu ngón tay Lý Thê vắt nơi mạn giường. Lý Thê ôm bụng rúc trong chăn, vội vàng rụt tay về.
"Từ Bùi, anh ngang ngược." Lý Thê ỉu xìu, giọng rầu rĩ vẳng qua chăn: "Anh nói sớm là anh giận thì em đã không kể nhiều với anh, đỡ cho anh giận cá chém thớt lên em."
Từ Bùi bê sườn ướp muối tiêu đứng cạnh giường. Anh luôn không cho phép ăn trong phòng ngủ, lúc này mang sườn ướp muối tiêu vào không khác gì dùng súp thưởng dụ Hỉ Hỉ.
Lý Thê không nhúc nhích, sườn ướp muối tiêu không thể an ủi sự vùi dập cậu phải chịu đựng hôm nay.
Từ Bùi bỏ sườn xuống, quỳ một chân lên giường. Lý Thê vẫn rất linh hoạt, uốn éo trườn ra tận mép giường, chỉ hở nhúm tóc sau đầu, hạ quyết tâm không nói chuyện với anh.
Giường rất rộng làm cậu trông chỉ còn một cục.
"Được thôi." Anh bế Hỉ Hỉ xuống giường, tự dưng nói: "Mạnh Loan là tình đầu của em nhỉ, lần đầu gặp cậu ta em bao nhiêu tuổi? 18? Lúc ở bên cậu ta, cùng lắm mới 19 tuổi đúng không."
Lý Thê ngọ nguậy, không biết anh muốn nói gì.
"19 tuổi, độ tuổi quá đẹp. Lần đầu ăn đồ Nhật, lần đầu tham dự cuộc thi hùng biện, bao nhiêu lần đâu, đúng là khó phai nhạt… Khó thay thế."
Từ Bùi đặt tay lên chân cậu cách lớp chăn: "Hồi ấy Thê Thê non nớt, chắc hay xấu hổ hơn bây giờ nhiều, cũng dễ ghẹo hơn bây giờ, bóp một cái là ra nước."
Lý Thê trùm chăn kín đầu, không nói không rằng.
"Ở câu lạc bộ hùng biện bọn em được gọi là gì, cặp bài trùng à. Xứng đôi thật, thanh niên hăng hái, ai gặp mà không yêu?"
Từ Bùi nhìn Lý Thê: "Mạnh Loan nói vốn dĩ định học xong ở lại trường đi dạy, lúc mới biết tôi làm giảng viên đại học em đã hơi khao khát, là vì lý do đó sao?"
Lý Thê len lén thò mặt ra: "Nếu anh muốn so đo việc này thì thôi đừng sống nữa. Em chẳng có bản lĩnh quay ngược thời gian, anh kiếm chuyện với em có tác dụng gì."
Từ Bùi bật cười, trông có vẻ không miễn cưỡng chút nào, chẳng qua không biết trong lòng nghĩ sao.
Lý Thê rất mờ mịt, cậu không hiểu nổi Từ Bùi cũng không phải ngày một ngày hai.
"Anh này." Lý Thê mở đôi mắt đen: "Chắc không phải anh nói để dụ em đấy chứ."
Từ Bùi phì cười, túm chân kéo cậu sang, bàn tay luồn vào chăn vuốt ve đôi chân vừa thon vừa dài: "Lý Thê, đôi lúc tôi thật sự muốn làm chết em."
Lý Thê lạnh sống lưng, cứu cái chân khỏi tay Từ Bùi, vén chăn quỳ một chân trên giường. Dưới ánh đèn đường nét eo lưng cậu mượt mà, Từ Bùi nhìn thích mê.
"Anh nhìn em." Lý Thê vịn vai anh: "Anh, anh đã sắp làm chết em rồi."
Từ Bùi ôm eo cậu, chỉ cười không nói gì, Lý Thê ngả vào lòng anh: "Anh, coi như em sai, từ nay không nhắc chuyện này nữa được không."
Anh cười rộ lên, nựng cằm Lý Thê rồi nghịch chân tay cậu, tự mình mặc quần áo cho cậu.
Lý Thê dựa vào vai Từ Bùi, không tài nào hiểu nổi, sao mình lại thành người xin lỗi.
Lý Thê tham gia cùng Từ Bùi, vừa xuất hiện đã khiến đám đông rì rầm to nhỏ.
Mạnh Loan bưng ly rượu, vừa xã giao vừa nghe được rất nhiều chuyện về Lý Thê. Hóa ra trước đó Lý Thê là bạn trai Cố Thành Xuyên, cũng đã ra mắt ông Cố nhưng không biết làm sao lại ở bên Từ Bùi.
Hai nhân vật chính còn lại của câu chuyện, Cố Thành Xuyên và Từ Bùi thì không ai dám dây vào, hầu hết đều bàn tán Lý Thê, nói cậu cao tay thế nào mà theo hết Cố Thành Xuyên đến Từ Bùi, chẳng hay tiếp theo sẽ ngắm trúng ai.
Có một cậu ấm nhà giàu sáp vào hỏi Cố Thành Xuyên: "Không phải Lý Thê là bạn trai anh hả?"
Cố Thành Xuyên tỏ ra thờ ơ: "Trước đây là thế, bây giờ là của Từ Bùi."
Câu này khiến người ta suy nghĩ miên man, sao lại thành của Từ Bùi, từ bao giờ thành của Từ Bùi.
Tin đồn kiểu gì cũng có, dựa trên thái độ của Cố Thành Xuyên thì khả năng cao nhất là Lý Thê thay lòng đổi dạ, Từ Bùi tán tỉnh người yêu của anh em, cả đôi thông đồng làm chuyện xấu, đều không phải hạng tốt lành.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!