Lý Thê tan làm về nhà, chỉ có mèo ngồi xổm ở cửa đón cậu. Hôm nay Từ Bùi tăng ca, anh chuẩn bị sẵn đồ ăn trong bếp, canh sườn nấu ngô nóng hổi thơm lừng.
Cậu đi vòng quanh rồi rửa một quả xoài to, dùng dao gọt hoa quả vụng về cắt hình hoa xoài, trông cũng khá đẹp.
Thời tiết ngày một lạnh, Lý Thê tắm xong đi ra thay chăn, thay cả ga giường vỏ chăn trong phòng ngủ, sau đó ôm đồ bẩn vào phòng giặt ủi.
Điện thoại có âm báo, Lý Thê ngó xem, câu lạc bộ hùng biện cậu tham gia hồi đại học đang thảo luận chuyện họp mặt.
Năm nhất đại học cậu từng tham gia câu lạc bộ hùng biện, đến kỳ hai năm hai thì rút lui, vì biểu hiện của cậu trong câu lạc bộ rất tốt, ngoại hình cũng xuất sắc nên mọi người vẫn coi cậu là một thành viên.
Nhóm chat này im lìm đã lâu, không biết tại sao lại rộn ràng hẳn. Lý Thê mở giao diện trò chuyện, tin nhắn nhảy tới tấp làm cậu hoa cả mắt.
Có bạn học nhắn riêng hỏi cậu đi họp mặt không, cậu trả lời là không muốn đi.
Bạn học nói cậu ở ngay Đông Thành, bận rộn cách mấy cũng có thể bận bằng bạn ở nơi khác được sao, mọi người còn định họp lớp, cậu không đi là không nể mặt.
Lý Thê vẫn lấy lý do công việc bận, không có thời gian.
Bạn học nói: "Chắc cậu không biết chứ anh Mạnh Loan cũng về rồi. Ngày xưa cậu với đàn anh thân nhau còn gì, đến khi ấy cặp bài trùng các cậu hội ngộ, quá tốt."
Lý Thê cười, thảo nào nhóm chat câu lạc bộ hùng biện rôm rả trở lại, hóa ra là Mạnh Loan xuất hiện.
Wechat có lời mời kết bạn mới, ảnh đại diện là đàn bồ câu trên quảng trường, không cài biệt hiệu nhưng Lý Thê biết là ai. Bỗng dưng cậu cảm thấy như có một quả núi to đè lên người, khiến cơ thể cậu trở nên nặng trĩu.
Hỉ Hỉ lẻn vào phòng giặt ủi, rúc trong giỏ quần áo bẩn. Lý Thê trông thấy thì nổi cơn tam bành: "Ai cho em vào phòng giặt ủi, người em toàn lông thôi Hỉ Hỉ!"
Cậu bỏ điện thoại xuống đi bắt mèo, mèo nhảy tót lên tủ quần áo rồi nhảy từ tủ quần áo xuống đất, chạy vọt ra ngoài.
Lý Thê đuổi theo mèo, vừa nhốt nó trong lồng thì Từ Bùi về.
"Anh về rồi hả!" Lý Thê nói: "Em tưởng hôm nay anh phải về muộn lắm cơ."
Từ Bùi đến chỗ Lý Thê, ôm vai hôn cậu.
Lý Thê bị anh hôn cho lảo đảo, chờ anh tách ra bèn nói: "Anh tắm trước đi, em hâm nóng cơm rồi mình cùng ăn."
Từ Bùi gật đầu, tắm xong bèn mang quần áo bẩn vào phòng giặt ủi. Anh ở trong phòng giặt ủi một lúc, sau đó sang bếp thế chỗ Lý Thê xào khoai tây thái sợi chua cay, đun một ấm trà hoa quả.
Lý Thê tìm điện thoại khắp nơi, nghe thấy tiếng "thùng thùng" phát ra từ máy giặt mới thấp tha thấp thỏm, tìm được chiếc điện thoại ướt dầm dề của mình trong lồng giặt.
"Từ Bùi…" Lý Thê lao vào bếp, Từ Bùi hơi bất ngờ khi thấy điện thoại trên tay cậu.
"Em bỏ điện thoại trong quần áo à? Tôi không để ý, cứ thế quẳng hết vào."
1
Chuyện này cũng không thể hoàn toàn trách Từ Bùi, anh cầm điện thoại của cậu lên xem: "Thay cái mới luôn đi."
Lý Thê đành vậy, lấy máy sấy tóc sấy điện thoại trong tâm trạng phiền muộn, Mạnh Loan đáng ghét, vừa xuất hiện đã báo hại cậu một chiếc điện thoại.
Ăn cơm xong, Lý Thê dùng điện thoại của Từ Bùi tìm kiếm cách xử lý điện thoại vào nước, người Từ Bùi gọi mang điện thoại mới đến cũng gõ cửa.
Cậu lắp thẻ SIM vào trước nhưng vẫn hy vọng điện thoại cũ có thể sống lại, trong đó vẫn còn một ít tài liệu và ảnh.Lý Thê không đi họp mặt câu lạc bộ hùng biện, một buổi sáng nọ cậu mơ một giấc mơ.
Trong mơ là cuộc thi hùng biện, Mạnh Loan phát biểu ở lượt thứ tư cuối cùng, trình bày quan điểm bên mình đồng thời chỉ ra lỗ hổng của đối thủ, ngôn từ sắc bén cực kỳ lôi cuốn.
Khi anh ta đứng trên sân khấu, tất cả ánh đèn đều rọi vào anh ta, biểu cảm tự tin, ánh mắt kiên định mà ấm áp, vừa dứt lời cả khán đài cùng reo hò khen hay.
Lý Thê nhìn Mạnh Loan chăm chú, chốc thì cảm thấy mình ngồi cạnh Mạnh Lam, có thể ngửi được mùi trên người anh ta, chốc lại cảm thấy mình cách anh ta xa vời vợi, vỗ tay theo mọi người một cách máy móc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!