Sau khi Lý Thê đồng ý sống chung, Từ Bùi nhanh chóng chuẩn bị việc chuyển nhà. Tuy trong thời gian đó Lý Thê làm mình làm mẩy với Từ Bùi vì một vài chuyện không tiện kể với người ngoài, nhưng đã bị Từ Bùi đàn áp bằng đủ loại thủ đoạn.
1
Cậu không có nhiều đồ cần chuyển, vật dụng sinh hoạt hằng ngày đều thay mới. Quần áo của cậu do một tay Từ Bùi chịu trách nhiệm, một nửa là thương hiệu xa xỉ, một nửa là hàng đặt may.
Ngoài sách thì Lý Thê chỉ có hoa cỏ cần chuyển sang nhà Từ Bùi.
Trời vào thu, hoa nguyệt quý nở đợt cuối cùng, nụ hoa vẫn còn rất nhiều nhưng không to bằng mùa xuân. Lý Thê cắt nụ hoa, thêm ít nước cắm vào lọ. Hỉ Hỉ cặm cụi ngửi lọ hoa, rất có nguy cơ làm đổ.
Điện thoại Từ Bùi đổ chuông, Lý Thê sáp lại xem, người gọi là bà nội anh.
Từ Bùi vừa vào phòng sách đã thấy Lý Thê đưa điện thoại cho mình. Bà nội nghe người trong nhà nói anh có bạn trai nên muốn gặp.
"Dẫn người ta về nhà chơi." Bà nói: "Cho bà gặp mặt luôn."
"Bố vẫn đang giận kia kìa." Từ Bùi đáp: "Về nhìn bố mặt lạnh như tiền ạ?"
"Bố cháu là bố cháu, mặc kệ nó, bà muốn gặp không được à?" Bà nói: "Cháu lớn tướng rồi, không trông mong cháu yên phận lấy vợ sinh con nữa, cháu có người mình thích, dẫn về nhà cho bà gặp cũng không được hay gì?"
Từ Bùi cười: "Bà bớt chơi trò này đi."
Bà nội bắt đầu mắng anh: "Đồ không có lương tâm, mất công bà ở Dương Châu vội quay về."
Từ Bùi nghe bà nội lải nhải vài ba câu rồi cúp máy.
Lý Thê tựa cửa phòng sách, bưng bát nhỏ đựng thịt thăn thái sợi Từ Bùi rán cho cậu làm đồ ăn vặt.
1
"Người nhà anh biết em, muốn gặp em?" Lý Thê hỏi.
Từ Bùi gật đầu: "Em muốn đi không?"
Lý Thê lắc đầu.
"Nên tôi từ chối rồi." Từ Bùi nói: "Lần trước Từ Lăng Vân đến trông thấy em, chắc về nhà nói gì đó, bị bà nội tôi biết."
Anh không cố ép cậu, cậu nhớ Chương Tòng Trí từng nói Từ Bùi lớn lên bên ông bà nội từ nhỏ.
"Hay em về với anh nhé?" Lý Thê phân vân, cậu vẫn chưa nghĩ kỹ.
Từ Bùi vẫy Lý Thê, cậu đi sang bị Từ Bùi ôm vào lòng: "Đừng đặt nặng áp lực, muốn đi thì đi, không muốn đi thì thôi. Đừng coi chuyện này là đặc tính xã hội, cũng đừng cảm thấy người nhà tôi biết thì em phải thú nhận với bố mẹ em."
Lý Thê nhìn Từ Bùi, mọi bất an trong lòng đều lắng xuống.
"Em có thể về cùng anh." Lý Thê ngậm một miếng thịt: "Nhưng anh phải kè kè bên em, em sợ."
Từ Bùi ôm eo Lý Thê, cười với cậu: "Thê Thê, sao em đáng yêu thế, mỗi ngày tôi lại thích em hơn."
1
Lý Thê nhìn anh: "Hôm nay có thể nghỉ một ngày không?"
Từ Bùi đáp: "Không được."
Lý Thê "hứ", đứng dậy bỏ ra ngoài.Từ Bùi dẫn Lý Thê về biệt thự Hồng Sơn, khi ấy thời tiết đã rất mát mẻ, có thể mặc áo khoác.
Vườn hoa được chăm chút xinh xắn, ngoài trồng hoa trồng cỏ thì còn vun mấy luống đất có vẻ định trồng rau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!