Hôm nay Lý Thê tăng ca rất muộn, lúc xuống hầm gửi xe gần như đã không còn ai, bước chân có tiếng vọng, ánh sáng trắng lạnh hắt lên vách tường.
Cậu đi đến chỗ xe của mình, một tiếng còi chói tai gọi cậu dừng chân. Lý Thê nhìn sang, Cố Thành Xuyên ngồi trên ghế lái lạnh lùng nhìn cậu.
Cậu nắm chìa khóa xe, Cố Thành Xuyên mở cửa ghế phụ lái: "Lên."
Cậu lắc đầu: "Có gì cứ nói thế này đi."
Cố Thành Xuyên lấy trong thùng đồ ra một hộp nhung, mở ra là nhẫn: "Ý gì đây."
Lý Thê nhìn chiếc nhẫn: "Chưa đủ rõ ràng sao, ý là chia tay."
"Chia tay?" Cố Thành Xuyên cười giễu: "Anh đồng ý chưa?"
"Chia tay cần anh đồng ý chắc?" Lý Thê đã cảm nhận được Cố Thành Xuyên không có ý tốt: "Em gọi điện cho anh không chỉ một lần, em cũng nhắn tin cho anh nhưng anh không thèm trả lời. Nếu đấy không phải chia tay, nghĩa là anh đang đợi em cúi đầu nhận sai với anh sao?"
Lý Thê nhìn Cố Thành Xuyên: "Danh dự của anh là danh dự, danh dự của em thì không đáng nhắc tới à?"
Cố Thành Xuyên lắc đầu: "Nhưng em không nên trả nhẫn một cách dễ dàng như thế."
"Em đã muốn chia tay, giữ nhẫn lại để làm gì."
Cố Thành Xuyên nhìn chằm chằm Lý Thê: "Em nghiêm túc?"
Giây phút ấy trong lòng cậu dâng trào nỗi tức giận không cách nào kìm nén: "Em nói gì anh cũng không để ý đúng không, ngay cả em nói chia tay anh cũng chỉ cho rằng em đang dỗi! Cố Thành Xuyên, trong mắt anh rốt cuộc em là gì, một con thú cưng anh thích chứ không cần thiết tìm hiểu cảm xúc của em?"
Cố Thành Xuyên nhìn cậu: "Anh chỉ nói một câu."
"Đáng không cũng là một câu, một câu đã đủ tổn thương người ta rồi!" Lý Thê hét lên đầy thất thố.
Cố Thành Xuyên vẫn như thế, luôn dán mắt vào cậu với vẻ lạnh nhạt bình tĩnh, hắn ngồi trong xe nhìn cơn giận của cậu qua ô cửa kính.
Lý Thê từng mê đắm đuối sự điềm đạm tự kiềm chế của Cố Thành Xuyên, nhưng khi hắn dùng ánh đó nhìn cậu lại khiến cậu cảm thấy mình hệt như kẻ điên.
"Cố Thành Xuyên, anh không bao giờ hiểu được em phải không." Lý Thê hỏi hắn: "Mỗi lần em khó chịu mắc nghẹn trong lòng, anh đều không hiểu nổi đúng không."
Cố Thành Xuyên khẽ hếch cằm, thậm chí bây giờ hắn cũng không hiểu cơn giận của Lý Thê.
Mặt Lý Thê trắng bệch, cậu nhéo lòng bàn tay, xoay người không nhìn Cố Thành Xuyên.
Kết cục đáng xấu hổ cậu chấp nhận, nhưng cậu không thể chấp nhận Cố Thành Xuyên biến mối tình hai năm trở thành một trò cười.
"Chúng ta chia tay đi." Lý Thê quay lưng lại với Cố Thành Xuyên: "Bất kể anh đồng ý hay không em cũng nói cho anh biết, chúng ta kết thúc rồi."
Mặt Cố Thành Xuyên lạnh tanh, nhìn bóng lưng Lý Thê: "Lý Thê, em đừng hối hận."
Lý Thê không trả lời, lên xe của mình rời đi.Tối thứ sáu có một bữa tiệc từ thiện rất đông người tham dự, hầu hết đều có đôi có cặp.
Cố Thành Xuyên cũng không dẫn theo bạn trai, đang nói chuyện với hai chị em người gốc châu Á xuất thân từ tập đoàn tài chính ở nước ngoài.
Cậu em tuổi tác không lớn, mặc com lê trắng, lúc nhìn người khác lông mày nhướng lên, dáng dấp tựa hoàng tử nhỏ. Tính cách cậu ta cũng tương tự, không thích ai thì không chịu nói lấy một cậu, người ta cung kính đưa rượu nhưng cậu ta không buồn liếc mắt.
Dường như với người như vậy, ngang bướng và kiêu căng không phải khuyết điểm mà giống như biểu tượng cho thân phận hoàng tử nhỏ hơn.
Còn Lý Thê, cậu có tư cách gì cứ giữ khư khư cái thói ngạo mạn thanh cao kia chứ.
Cô chị mặc váy dài màu vàng sâm panh, là kiểu người có tiền tài thế lực, cô ta từng nghe kể về Cố Thành Xuyên, dùng tiếng Trung không mấy lưu loát hỏi hắn sao không thấy vị hôn phu của hắn đâu.
Cố Thành Xuyên mím môi im lặng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!