Mèo nằm lười trên tay Lý Thê một lúc, mãi không thấy cậu bóc súp thưởng cho bèn trở mình nhảy tót đi.
Từ Bùi đi tìm mèo, Lý Thê phản ứng chậm hơn, trong lòng đang cáu vì lời anh nói ban nãy.
Bên cạnh là phòng ngủ của Từ Bùi, ánh sáng hơi tối vì rèm cửa sổ sát đất kéo kín, nắng chiều xuyên qua rèm trở nên êm dịu.
Không khí thoang thoảng hương thơm rất đặc biệt, lẫn mùi đắng khi đốt hương và mùi ngọt ngào của gỗ đàn hương, hơi hắc nhưng lại quyến rũ.
Lý Thê dừng chân trước cửa không bước vào.
Đây là phòng ngủ của Từ Bùi, mọi thứ liên quan đến Từ Bùi đều có thể tìm hiểu tại đây. Trên bàn còn cuốn sách Từ Bùi đang đọc, tranh treo tường thể hiện thẩm mỹ của anh, cách bài trí ngập tràn thói quen sinh hoạt, giữa phòng kê giường rộng với chăn ga gối đệm tơ tằm sẫm màu, anh nằm ngủ trên đó, vải vóc ma sát cơ thể anh, dính mùi hương của anh.
Thứ mùi hơi hắc mà cũng hơi quyến rũ bỗng ập vào Lý Thê, quấn bện lấy cậu, trườn từ cẳng chân lên thắt lưng.
Cậu như bị mùi hương ấy túm chặt, bắt đầu liên tưởng miên man.
Từ Bùi gọi cậu, cậu không đáp mà chỉ cúi đầu, trong lòng trào dâng thứ cảm xúc như là ngại ngùng của tuổi trẻ.
Đúng là không công bằng, Lý Thê nghĩ, Từ Bùi đi lại tự nhiên trong nhà cậu, mà cậu ở nhà anh lại căng thẳng tới mức luống cuống tay chân.
Từ Bùi bắt được con mèo đang gặm thuyền giấy, không biết nó lôi từ đâu ra.
Lúc Từ Bùi đi xem Lý Thê, cậu vẫn đứng đực trước cửa phòng ngủ.
Lý Thê nhìn phòng ngủ và Từ Bùi ở trong phòng ngủ, dè dặt giống như nhìn chiếc hộp Pandora, tựa như chỉ cần đặt một bước vào trong là hộp Pandora sẽ mở ra, tức thì trời long đất lở.
Từ Bùi thấy buồn cười, Lý Thê có tính tò mò không khác gì mèo, chỉ tiếc là không biến tò mò thành hành động.
Anh bế mèo đi đến trước mặt Lý Thê, cầm đuôi mèo phất qua mặt cậu.
"Đứng đây làm gì?"
Lý Thê lườm anh, không trả lời.
Mèo giãy giụa đòi xuống, Từ Bùi thả nó đi rồi vuốt lại chiếc thuyền giấy bị mèo cắn nhăn nhúm.
"Tôi vừa nói với cậu rồi." Từ Bùi chợt lên tiếng: "Muốn làm gì thì làm đó."
Lý Thê thoáng ngẩn ngơ: "Tôi không có gì muốn làm."
"Vậy vì sao cậu không vào?" Từ Bùi nhìn Lý Thê với đôi mắt chan chứa nét cười.
Lý Thê bị anh làm cho lòng dạ rối bời, nghĩ thầm sao anh cứ mời người ta vào phòng ngủ của mình thế, đồ mất nết.
Từ Bùi một mực chờ đáp án của Lý Thê, trong lòng Lý Thê đang có thứ quấy rầy, xuất phát từ tâm lý phản nghịch cậu nhất quyết không hé miệng.
Ding doong, chuông cửa reo.
Được cứu khỏi tình cảnh hiện tại, Lý Thê thở phào nhẹ nhõm. Từ Bùi bật cười, đưa thuyền giấy cho cậu.
Anh đi qua Lý Thê để ra mở cửa, cuốn theo mùi hương thoang thoảng như có hình dáng cụ thể. Lý Thê giơ tay phẩy qua phẩy lại, lăm le xua thứ mùi ấy đi.
Từ Bùi đi mở cửa, cô bé đứng trước cửa nhìn thấy anh còn rất ngạc nhiên.
"Anh cả." Từ Lăng Vân không ngờ Từ Bùi ở nhà, đơ một lúc mới nói: "Điện thoại em mất rồi, em chờ bạn qua đón. Em nhớ hình như nhà anh ở gần đây nên đến tìm anh."
Từ Bùi nhìn Từ Lăng Vân rồi cho cô nhóc vào.
Từ Lăng Vân đi vào phòng khách, trông thấy có một người đàn ông trẻ thì hơi kinh ngạc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!