Nhờ cả phòng đạt hiệu suất làm việc cao nên hôm nay không ai tăng ca, cơ bản đều tan làm đúng giờ.
Lý Thê rời công ty, bắt xe đến siêu thị gần nhà mua đồ, tách trà bình hoa và đồ trang trí bị rơi vỡ đều cần thay, cậu còn mua một ít nguyên liệu nấu ăn, bánh ngọt, hoa quả với thức ăn chín.
Thời tiết oi nóng, đi từ cổng chung cư lên nhà mà người Lý Thê mướt mồ hôi.
Về đến nhà, cậu xách đồ vào bếp, cất đồ ăn trong tủ lạnh.
Lý Thê mở tủ lạnh thì khựng lại, mỗi ngăn tủ là một loại, rau, hoa quả, nước uống đều có vị trí riêng, trứng gà xếp trong hộp thẳng hàng như huấn luyện quân sự.
Kỳ dị quá, Lý Thê vừa cho đồ vào vừa nghĩ, rõ ràng đây là nhà mình nhưng lại tràn ngập dấu vết của người khác.
Lý Thê lấy áo ngủ đi tắm, tắm xong trở ra thì bổ dưa hấu đã ướp lạnh làm đôi, ôm một nửa ra phòng khách.
Tivi đang chiếu bộ phim trinh thám cậu từng xem, vì đã biết trước đáp án nên nội dung phim trở nên tẻ nhạt và bình thường.
Điện thoại cậu đổ chuông, hiển thị tin nhắn của Từ Bùi: "Về nhà chưa?"
Lý Thê nhắn lại một dấu chấm.
Từ Bùi hỏi tiếp: "Cậu không sợ tôi vẫn chờ dưới công ty cậu à?"
Lý Thê cắn thìa, cầm điện thoại lên: "Thế có khi anh bị đần, tôi cười vào mặt anh."
Một người cẩn thận quá mức như Từ Bùi sao có thể chờ đợi ngu ngốc. Nếu anh chịu đợi, ngoại trừ khổ nhục kế thì Lý Thê không nghĩ ra còn nguyên nhân nào khác.
"Đồ không có lương tâm." Năm chữ này hiện lên trên màn hình, Lý Thê hoàn toàn có thể tưởng tượng Từ Bùi dùng giọng điệu đượm ý cười nói ra câu này.
Lý Thê nhìn chằm chằm giây lát rồi thoát Wechat, ngó lơ Từ Bùi.
Điện thoại kêu mãi không ngừng, Lý Thê bực bội cầm lên xem, trông thấy tin nhắn của Nhan Ngôn.
Nhan Ngôn gửi liên tục hơn mười bức ảnh trai đẹp, mỗi người một nét đẹp riêng.
"Tràn trề sức sống, xôi thịt quá trời."
Nhan Ngôn gửi tin nhắn thoại, chỗ cậu ta nhạc nhẽo ầm ĩ, không cần nói Lý Thê cũng tưởng tượng được cậu ta đang ở nơi đồi trụy thế nào.
Lý Thê trả lời: "Trời vừa tối đã chơi hoạt động kiểu này."
Nhan Ngôn gửi tiếp một bức ảnh, chụp một người đàn ông đeo kính gọng vàng, mặc sơ mi đen ôm sát người: "Phải gu mày không?"
Lý Thê xem ảnh rồi nhận xét: "Lộ liễu quá, từ đầu đến chân đều đang dụ dỗ người khác, thiếu cảm giác cấm dục, tém đi chút thì được."
Nhan Ngôn: "Yêu cầu cao phết."
Lý Thê: "Nhưng dạo gần đây tao không thích kiểu này nữa rồi, thấy là phiền."
"Đổi gu à?" Nhan Ngôn nói: "Nhiều tuổi hơn chán rồi thì thử ít tuổi hơn, mấy em chó sói hay mà, vừa sôi nổi vừa nhiệt tình."
Lý Thê lắc đầu: "Trẻ tuổi suy nghĩ đơn giản, liếc mắt là hiểu rõ, không vui."
"Thế thì làm sao, bằng tuổi nhé?"
"Kết hợp cả sự chuyên chế của người nhiều tuổi lẫn tính trẻ con của người ít tuổi, tao khỏi sống luôn."
Nhan Ngôn vỡ lẽ: "Ra là cãi nhau."
Lý Thê ăn quá nhiều dưa hấu nên bụng hơi khó chịu, cậu co chân lên: "Không phải cãi nhau, là ngả bài."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!