Lý Thê ngủ mê man suốt chiều cuối tuần, khi hoàng hôn giăng đầy chân trời, cậu bị cuộc gọi của Minh Gia Ngọc đánh thức.
Đầu bên kia điện thoại là giọng xin lỗi của cậu ta: "Chuyện trên mạng em sẽ mau chóng xử lý, xin lỗi đã liên lụy đến anh, mong sẽ không quấy rầy đến cuộc sống thường ngày của anh."
Cúp máy, Lý Thê trở mình ngồi dậy, mở ứng dụng lên mạng.
Top tìm kiếm treo ba chữ Minh Gia Ngọc bắt mắt, Lý Thê bấm vào xem thì thấy một video quay hôm đi ăn lần trước, cậu và Minh Gia Ngọc nói chuyện dưới hầm gửi xe, video nói Lý Thê là bạn trai bí mật của Minh Gia Ngọc.
Mặt Lý Thê đã bị làm mờ, nhưng người quen biết cậu nhìn một cái là nhận ra.
Cậu không hay quan tâm giới giải trí, không hiểu việc này có gì đáng sợ.
Nhan Ngôn gọi điện thoại hỏi cậu: "Xem hot search chưa?"
"Vừa xem xong." Lý Thê hắng giọng, lấy cốc nước trên tủ đầu giường: "Việc này có gì đáng sợ đâu, hôm đó Minh Gia Ngọc mời cả nhóm bọn tao ăn liên hoan, tao đi theo cậu ta đến bãi đỗ xe, chỉ nói mấy câu, không tiếp xúc cơ thể."
"Đấy không phải trọng điểm." Nhan Ngôn nói: "Có người đào được video nhảy hồi Minh Gia Ngọc làm việc ở quán bar, nhớ không, mày còn tương tác với cậu ta, đấy không phải tiếp xúc cơ thể bình thường."
Ghép hai video lại với nhau, Lý Thê trở thành bạn trai bí mật của Minh Gia Ngọc.
"Bây giờ trên mạng bàn tán đủ kiểu, nói trước kia Minh Gia Ngọc đi làm ở quan bar, đời tư hỗn loạn, nói Minh Gia Ngọc bay lên cành cao nhưng không thể biến thành phượng hoàng, không được nhà quyền quý công nhận, còn có người tò mò thân phận của cậu ta." Nhan Ngôn hỏi: "Mày đang ở nhà à, tốt nhất đừng ra ngoài, fan đu idol điên cuồng lắm, tao sợ ngộ thương đến mày."
Lý Thê nghe lời cậu ta.
Gọi điện xong, cậu lại xem top tìm kiếm. Trên mạng loạn xì ngầu, người thì chĩa mũi dùi vào Minh Gia Ngọc, người thì bảo vệ Minh Gia Ngọc, có người tò mò về Lý Thê. Tạm thời chưa có ai đào được cậu là ai, nhưng cứ cái đà này thì cũng chỉ là vấn đề thời gian.
Lý Thê bỏ điện thoại xuống, đi ra phòng khách. Cậu mở cửa ban công, không khí vừa khô vừa nóng tức khắc phả vào mặt.
Hằng năm mùa hè ở Đông Thành đều không dễ chịu, nắng nóng kéo dài và cơn mưa khan hiếm hận không thể hấp chín người ta, hiện giờ mặt đường đã nóng đến mức đập một quả trứng là ăn ngay được.
Cây chanh của Lý Thê phơi nắng héo rũ lá, cậu tìm bình nước tưới cho hoa cỏ trên ban công.
Màn đêm chậm rãi buông xuống, dưới chung cư có nhiều người già và trẻ nhỏ đi bộ hóng mát, Lý Thê tắm rửa thay đồ ngủ, đi ra cửa lấy thức ăn ngoài.
Chưa kịp mở túi đồ ăn thì Cố Thành Xuyên gọi điện: "Đi đón anh."
Lý Thê hơi ngạc nhiên: "Anh đã về rồi? Sao bảo còn mấy ngày nữa mà?"
Giọng Cố Thành Xuyên không rõ cảm xúc: "Xong việc rồi, anh về sớm."
"Vâng." Lý Thê thay quần áo và giày: "Anh chờ em một lát, em đi luôn đây."
Lý Thê ra sân bay đón Cố Thành Xuyên, trợ lý của hắn đã đi trước, một mình hắn chờ Lý Thê, vừa lên xe đã dựa vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi.
"Về nhà anh à?" Lý Thê hỏi, trông Cố Thành Xuyên có vẻ rất cần nghỉ ngơi.
Cố Thành Xuyên mở mắt nhìn Lý Thê, cậu mặc áo phông trắng đơn giản, tóc bồng bềnh, trên người còn thoang thoảng mùi sữa tắm.
"Vừa tắm xong?" Cố Thành Xuyên hỏi.
Lý Thê gật đầu.
Cố Thành Xuyên quay mặt đi: "Về nhà em."
"Ừm." Lý Thê khởi động xe, cố gắng đi thật êm để Cố Thành Xuyên tranh thủ chợp mắt một lát.
Lúc về đến nhà, đồ ăn của Lý Thê đã nguội ngắt.
"Muốn ăn gì không?" Lý Thê nói: "Giờ em đặt cho anh, hay em làm cho anh?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!