Chương 2: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lần thứ hai Lý Thê bắt gặp Từ Bùi là trong sân trường Đại học Đông Thành. Cậu đón em họ đi ăn, tiện thể dạo một vòng Đại học Đông Thành.

Đại học Đông Thành là ngôi trường mơ ước của vô số học sinh, ngày xưa Lý Thê trượt trường này vì thiếu mấy điểm, đành chọn một trường đại học trọng điểm khác tại Đông Thành. Hồi đi học cậu thường xuyên theo bạn bè tới đây, nhưng sau khi tốt nghiệp thì không còn thời gian và dịp nào ghé qua nữa.

Em họ của Lý Thê phấn đấu hơn cậu, không chỉ đỗ Đại học Đông Thành mà hằng năm còn giành học bổng trong ngôi trường tập hợp đông đảo thủ khoa này, học hành như diều gặp gió.

Trai gái trẻ tuổi bước đi nhanh nhẹn thoải mái trên sân trường đầy ắp hơi thở thanh xuân, nói cười rộn rã, cũng có người khoác cặp lặng lẽ đi trước, họ đều có mục tiêu rõ ràng.

Với tư cách là người ngoài cuộc, Lý Thê tương đối bùi ngùi. Cậu đã tốt nghiệp bốn năm, ngoại hình có vẻ không khác mấy nhưng nhìn sao cũng ra một nô lệ của công việc.

Lý Thê đỗ xe trước thư viện, thư viện Đại học Đông Thành tu sửa đầy khí thế, phía trước có bậc thềm dài dằng dặc, hai bên là vườn hoa nhỏ, rất nhiều sinh viên xúm lại chụp ảnh hoa tử đinh hương đang nở rộ.

Cậu mở cửa xe, làn gió đẫm hương hoa mơn man da mặt.

Đầu tháng năm thời tiết nóng dần, nắng chiều rất đẹp, nhất là khi mặt trời sắp lặn, ánh tà dương trải đầy bậc thềm, rất đông người khoác cặp đi ra ngoài.

Giữa đám đông, Lý Thê liếc mắt là trông thấy Từ Bùi.

Từ Bùi cầm hai cuốn sách chậm rãi bước xuống bậc, hoàng hôn vàng óng bao phủ người anh, Lý Thê nghe thấy có người rì rầm ồ lên.

Em họ đeo cặp chạy ra từ một hướng khác, cắt ngang mạch suy nghĩ của Lý Thê. Cậu nhóc lên xe, nhìn theo hướng Lý Thê vừa nhìn rồi hỏi: "Anh, anh biết giáo sư Từ à."

Lý Thê đưa chai nước cho cậu nhóc: "Từng gặp một lần, anh ta là giáo sư trường em?"

Em họ gật đầu: "Tiến sĩ từ nước ngoài về, giáo sư trẻ nhất Đại học Đông Thành, hình như vừa qua 30 tuổi."

Đại học Đông Thành không thiếu nhân vật huyền thoại, nhưng lúc nhắc đến Từ Bùi em họ rất sùng bái: "Ở trường em thầy ấy nổi tiếng lắm, không chỉ trẻ, đẹp trai mà còn giàu. Nghe đâu thầy ấy muốn thành lập phòng thí nghiệm mới, khoản tiền báo lên trên không dễ duyệt, thầy tự bỏ tiền ra luôn, thiết bị thí nghiệm mấy chục triệu mà mua đơn giản như không."

Nghe xong, ấn tượng của Lý Thê với Từ Bùi hơi khác đi. Từ Bùi có thể chuyện trò vui vẻ trong câu lạc bộ tư nhân xa hoa trụy lạc, cũng có thể áo mũ chỉnh tề xuất hiện nơi trường học có tiếng đọc sách lanh lảnh vang lên.

Sự ưa chuộng của con người với người giàu không giống với phần tử trí thức, mà Từ Bùi là phần tử trí thức giàu có, điều này khiến Lý Thê cũng ngại gom anh vào cùng một loại với đám tư bản gian ác.

Cổng trường, con Ferrari của Chương Tòng Trí đỗ ven đường, hắn ngồi trên ghế lái cau chặt mày nhắn tin với người ta.

Từ Bùi đi tới, mở cửa lên xe.

Từ Bùi gật đầu, anh không thích mùi nước hoa trong xe Chương Tòng Trí lắm nên hạ cửa kính cho thoáng.

Lúc họ quay đầu xe, xe của Lý Thê lướt qua phía sau.

Chương Tòng Trí chở Từ Bùi đến Yến Tử Viên ăn cơm. Yến Tử Viên là nhà hàng của Chương Tòng Trí, đây là một căn tứ hợp viện, vào cửa sẽ thấy một bức tường bình phong, hành lang từng được sửa chữa, cố gắng giữ nguyên hình dạng ban đầu, bốn góc sân lần lượt trồng hải đường, tử vi, hoa quế và hoa mai, từ trong ra ngoài bày biện rất nhiều nội thất cổ.

Cây ngọc lan già ở góc sân sau in bóng lên bức tường đỏ, phòng riêng của Từ Bùi vừa khéo có thể ngắm trọn vẹn cây hoa.

Phục vụ bê canh, cua xào, vịt quay và ốc xào dưa chuột lên bàn. Chương Tòng Chí ăn rồi, ngồi đối diện Từ Bùi nói chuyện vu vơ.

Hắn cầm điện thoại không rời tay, hơi lơ đễnh như đang đợi tin nhắn của ai.

Từ Bùi uống canh: "Cái cô họ Triệu của ông, sao dạo này không thấy đâu."

Cô Triệu không phải bạn gái Chương Tòng Trí, vì vậy không thể nói là hai người chia tay.

Mới đầu cô Triệu ấp ủ hoài bão đến Đông Thành, mấy năm nay sống ở Đông Thành đã gặp nhiều cảnh đời, cũng tích góp được ít tiền. Số tiền này không đủ để cô bám rễ tại đây, cô cũng không còn lòng dạ cảm thấy Đông Thành là chốn thuộc về mình.

"Em ấy mua nhà ở quê rồi, định mở tiệm." Chương Tòng Trí cười giễu: "Nhóc con, tưởng là phim truyền hình thật cơ đấy."

"Nếu ông không muốn người ta đi thì có thể nói với người ta." Từ Bùi cho ý kiến, thật ra anh không có ấn tượng gì với cô Triệu, chẳng qua Chương Tòng Trí nhấp nhổm thấy rõ quá.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!