Chương 15: (Vô Đề)

Thời tiết không đẹp, từ sáng sớm đã vần vũ mây đen, muốn mưa to mà chưa mưa.

Chương Tòng Trí gõ cửa phòng vẽ, gọi Hàng Nghênh Nhất xuống tầng ăn cơm. Vì sáng tác nên cảm xúc của Hàng Nghênh Nhất không ổn định, bác sĩ kê thêm cho anh ta nhiều thuốc, đến nỗi bây giờ anh ta hơi chán ăn, không ăn được gì.

Thức ăn trên bàn có món của người giúp việc, có món đóng gói mang về từ Yến Tử Viên, còn có đồ ăn vặt Hàng Nghênh Nhất thường thích. Hàng Nghênh Nhất ngồi xuống, nhìn món ăn đa dạng nhưng vẫn không muốn ăn.

"Hôm nay Từ Bùi không đến à?"

"Từ Bùi ở trường tăng ca, mấy ngày nay không thấy bóng dáng đâu." Chương Tòng Trí múc cho anh ta một bát canh.

Hàng Nghênh Nhất nhướng mày: "Từ sau hôm ở nhà họ Cố đã không gặp cậu ta, cũng không biết đang tức ai."

Cố Thành Xuyên đưa Lý Thê đến tiệc của nhà họ Cố, lượn một vòng trước mặt mọi người, bây giờ ai cũng biết Lý Thê là người của Cố Thành Xuyên. Từ Bùi với Cố Thành Xuyên, tuy luôn là anh em ngoài mặt nhưng dù sao vẫn là anh em, nếu trở mặt vì Lý Thê, ầm ĩ khó coi quá lại thành trò cười.

Hàng Nghênh Nhất nghĩ khác: "Thứ Từ Bùi muốn, chỉ cần lọt vào mắt cậu ta thì kiểu gì cũng là của cậu ta."

Đang nói thì ngoài cổng có tiếng động, Từ Bùi vào biệt thự.

1

Từ Bùi đi sang, Hàng Nghênh Nhất vẫn đang ăn bát canh từ ban nãy, quan sát nét mặt Từ Bùi: "Lý Thê đính hôn rồi, tôi đang bàn với Chương Tòng Trí có cần chọn quà đính hôn cho cậu ấy không."

Từ Bùi rửa tay rồi ngồi xuống: "Cần tôi tư vấn à?"

Hàng Nghênh Nhất kinh ngạc: "Lẽ nào ông không tặng?"

Từ Bùi cúi đầu: "Tôi đoán bây giờ cậu ấy không muốn nhìn thấy bất cứ thứ gì liên quan đến tôi đâu."

Hàng Nghênh Nhất với Chương Tòng Trí nhìn nhau, không nói gì nữa.

Từ Bùi vừa ngồi xuống ghế thì điện thoại reo. Người gọi là trợ lý của bố Từ Bùi, báo với anh hôm nay chuyến bay của chủ tịch hạ cánh, mong anh về nhà một chuyến.

"Biết rồi." Từ Bùi cúp máy, ăn đại ít cơm rồi lái xe về biệt thự Hồng Sơn.

Thời tiết xấu, từ sáng đã xám xịt, biệt thự Hồng Sơn đèn đuốc sáng trưng.

Từ Bùi về đến nhà vừa đúng giờ cơm tối, bà nội anh không khỏe, ăn trên phòng không xuống tầng.

Từ Bùi ngồi vào bàn ăn, không động đũa.

Ông Từ hỏi anh: "Tiệc nhà họ Cố có tin động trời, thằng cả nhà họ dẫn đàn ông về, con có mặt ở đấy chắc biết rồi nhỉ."

Từ Bùi gật đầu.

"Cái người Cố Thành Xuyên dẫn về là thế nào?" Ông Từ nói: "Nghe đâu nhân phẩm không ra sao, làm lão Cố tức đổ bệnh."

Từ Bùi: "Làm chú Cố tức đổ bệnh là con trai chú ấy, không liên quan đến Lý Thê."

Ông Từ hơi ngạc nhiên, Từ Bùi không chỉ biết tên người đó mà còn nói đỡ.

"Con quen?"

Từ Bùi gật đầu.

Ông Từ bèn nói: "Nếu con đã quen, vậy thì cậu Lý Thê này chắc hẳn có chỗ xuất sắc."

Từ Bùi: "Còn chuyện khác không?"

Ông Từ nhắc nhở: "Nhà họ Cố ầm ĩ ai ai cũng biết, mặt mũi mất sạch, con thân thiết với Thành Xuyên, đừng cũng làm ra chuyện như thế. Với cả tuổi con cũng không còn nhỏ, thành gia lập nghiệp phải làm cho bố một chuyện."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!