Chương 11: (Vô Đề)

Tiếng nhạc heavy metal trong quán bar đinh tai nhức óc, ánh sáng lòe loẹt hắt lên người cả hai, Lý Thê không hiểu ý Từ Bùi nên đứng im không nhúc nhích.

"Kết bạn Wechat thì là bạn bè, giữ bí mật cho bạn bè luôn là điều nên làm."

Lý Thê lôi điện thoại ra thêm bạn Từ Bùi, nghi ngờ anh đang trả đũa vụ cậu nói không làm bạn với anh ở bể bơi hôm trước.

Từ Bùi bấm điện thoại rồi hỏi Lý Thê: "Cậu nhóc kia đẹp trai không?"

Trên sân khấu đang là bài nhảy đơn của cậu nhóc xinh trai, Lý Thê nhìn thoáng qua: "Cũng tạm."

Từ Bùi cười nhìn cậu: "Chính cậu nói tuyệt đối không làm bạn trai giận cơ mà?"

Lý Thê bị anh làm cho hơi hổ thẹn, dù rằng đối tượng hổ thẹn không nên là Từ Bùi.

Nhưng cậu nhanh chóng ngẩng đầu: "Đây là chuyện giữa tôi và Cố Thành Xuyên, không liên quan đến anh."

Từ Bùi nhướng mày, Lý Thê hơi chảnh, gặp bất cứ sự chỉ trích nào cậu đều sẽ nghĩ cách đánh trả.

Không tệ, Từ Bùi nghĩ, hy vọng khi đối diện với Cố Thành Xuyên cậu cũng như thế.

"Mời cậu uống rượu nhé." Từ Bùi nói.

"Tôi không cần." Lý Thê từ chối, Từ Bùi là thầy phù thủy, đồ uống anh pha còn dở hơn thuốc của phù thủy.

2

"Nước bạc hà cũng không?"

Lý Thê lắc đầu, nước bạc hà là quả táo độc của hoàng hậu, càng không thể uống.

Lý Thê quay lại chỗ mình, thời gian còn lại đều nghịch điện thoại trong bộ dạng lơ đãng.

Nhan Ngôn tò mò: "Ai thế?"

Lý Thê bỏ điện thoại xuống uống bia: "Từ Bùi."

"Anh ta là Từ Bùi á?" Nhan Ngôn nhìn anh ta rồi nhìn mặt Lý Thê: "Mày hơi căng thẳng đấy."

Lý Thê không ừ hử gì mà chỉ uống bia.

Lúc ra về, cậu nhóc xinh trai đuổi theo ra ngoài chặn đường Lý Thê, cậu ta chưa tẩy trang, phấn mắt đậm màu khiến mắt sâu hun hút. Lần này cậu ta trắng trợn hơn, đưa thẻ phòng rồi giới thiệu tên mình là Minh Gia Ngọc.

Lý Thê không biết đây có phải tên thật không, nhưng cậu cảm thấy mình không cần thiết trao đổi họ tên với cậu ta: "Tôi có bạn trai rồi."

Minh Gia Ngọc không chịu bỏ cuộc: "Vậy có thể làm bạn trước không?"

Bạn đưa thẻ phòng ấy hả, Lý Thê không hiểu, bạn ở đây là bạn dự phòng cho bạn trai hay gì?

"Tôi không thiếu bạn."

Lý Thê bước qua cậu ta, Nhan Ngôn đứng cạnh cậu hóng vui: "Mày bây giờ bình tĩnh hơn mày ban nãy."

Lý Thê liếc cậu bạn, Nhan Ngôn cười khì đi tiếp.Cuối tuần này Lý Thê lại đến biệt thự của Hàng Nghênh Nhất làm người mẫu. Cậu quen đường quen nẻo đi lên tầng, Hàng Nghênh Nhất đứng ở cửa phòng vẽ dẫn cậu vào, bảo cậu ngồi xuống ghế nhung lần trước.

Lý Thê hỏi anh ta: "Vẫn ngủ à?"

Hàng Nghênh Nhất gật đầu: "Hôm nay có muốn uống rượu không?"

Anh ta chộn rộn: "Cậu uống rượu trông rất đẹp."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!