Chương 1: (Vô Đề)

Lần đầu Từ Bùi gặp Lý Thê là ở câu lạc bộ tư nhân của Cố Thành Xuyên.

5

Khi đó anh đã về nước một thời gian, công việc đâu vào đấy, nhà cũng tìm xong. Nhà cũ có một số đồ đạc cũ, Từ Bùi quay lại lấy thì gặp Cố Thành Xuyên đến thăm ông nội.

Cố Thành Xuyên và Từ Bùi quen nhau từ bé, còn làm bạn bè nhiều năm, cả đám cùng lớn lên trong một con ngõ, đến khi Cố Thành Xuyên được bố mẹ đón đi và Từ Bùi ra nước ngoài, cả đám cũng không hề cắt đứt liên lạc.

Cố Thành Xuyên đã nghe nói Từ Bùi về từ lâu nhưng không kịp ra sân bay đón, cũng không biết nhiều về tình hình gần đây của Từ Bùi. Hôm nay vừa khéo gặp nhau, Cố Thành Xuyên bèn đề nghị gọi mấy thằng bạn tổ chức tiệc tẩy trần cho Từ Bùi, mọi người tụ tập một bữa.

Đông Thành là thành phố vô cùng sầm uất, tập hợp ước mơ của biết bao người. Ban ngày, nơi đây không có gì khác biệt bất cứ thành phố nào, các tòa cao ốc che rợp bầu trời mù mịt, ô tô tắc cứng trên đường, song nhịp bước của người đi bộ lại rất nhanh. Khi màn đêm buông, Đông Thành mới trở thành một Đông Thành thực thụ, phố lên đèn lung linh rực rỡ, cảnh tượng ngợp trong vàng son đều diễn ra trong đêm tối.

Từ Bùi tới hơi muộn, lúc tài xế đưa anh đến nơi thì trời đã đen kịt.

Xe của anh để ở nước ngoài, thời gian này đều dùng xe trong nhà. Dùng xe nhà thì phải chú ý thái độ ông bố ở nhà, Từ Bùi đang tính mua con xe mới.

Trịnh Toại ngồi trên sô pha ở phòng tiếp khách tầng một, chán ngán nghịch điện thoại.

Trông thấy Từ Bùi, Trịnh Toại vội vàng đứng dậy đón: "Anh Cố vướng chút việc chưa đến, giao cho em ở đây đợi anh."

Trịnh Toại ít tuổi hơn Từ Bùi và Cố Thành Xuyên, hồi bé chuyên bám đuôi Cố Thành Xuyên, lớn rồi cũng không thay đổi.

"Cậu ta nói phải bày tiệc tẩy trần cho anh cơ mà, sao mình thì vẫn đến muộn." Từ Bùi lên tầng với Trịnh Toại, men theo cầu thang xoắn ốc đi lên trên.

Câu lạc bộ vừa riêng tư vừa yên tĩnh, đèn chùm mica bằng đồng thau treo cách quãng trong hành lang, cuối hành lang là bức tranh sơn dầu Cố Thành Xuyên mua tại một buổi đấu giá, vẽ người phụ nữ mặc váy màu xanh đậm.

"Anh Cố sắp xếp xong hết rồi, tự nhiên lại bị ông già ở nhà gọi về." Trịnh Toại kể: "Nhưng xem giờ thì chắc cũng sắp đến rồi."

Từ Bùi xỏ tay túi quần, cười nói: "May mà anh đến sớm hơn cậu ta, nếu không kiểu gì cũng bị cậu ta ép uống."

Trong phòng riêng đã tụ tập đông đúc, người uống rượu người đánh bài. Hầu hết không phải người quen của Từ Bùi mà là bạn trong giới của Cố Thành Xuyên, nhân dịp này tới gặp cậu cả nhà họ Từ trong truyền thuyết. Cũng có bạn của Từ Bùi và Cố Thành Xuyên, chẳng hạn như Trịnh Toại hay Chương Tòng Trí.

Tiếng chạm bi lanh lảnh vang lên, người đó đứng thẳng dậy, sơ mi lụa tơ tằm ôm lấy cơ thể, eo cậu ta rất nhỏ, chân dài miên man, dáng thẳng tắp mà không gồng.

Cú đánh này của cậu ta rất đẹp nhưng không ai để ý, mọi người đều nhìn Từ Bùi vừa đi vào.

"Sếp Cố còn chưa thấy đâu kia kìa, tôi cũng đâu tính là muộn quá." Từ Bùi cười đáp.

Người đứng cạnh bàn bida ngoái đầu lại, Từ Bùi nhìn rõ mặt cậu ta, da trắng bóc, ngoại hình sáng sủa. Các bộ phận trên khuôn mặt ghép lại với nhau mang đến cảm giác đặc biệt, thêm một phần thì quá cứng rắn, bớt một phần lại có vẻ yếu đuối, dùng từ "đẹp" vừa đủ miêu tả cậu ta.

Cậu ta vẫn cầm cơ, không sáp vào mà đứng ngoài rìa đám đông liếc về phía hắn, ánh mắt bình tĩnh mà lạnh nhạt.

Người đẹp lạnh lùng cơ đấy, Từ Bùi thầm nghĩ.

Đám người vây chặt Từ Bùi, Chương Tòng Trí cười nhìn khung cảnh nhốn nháo quanh anh, gọi Lý Thê đánh bida tiếp. Cô nhóc bên cạnh hắn nóng lòng muốn thử, gọi Chương Tòng Trí là "anh Chương" bằng chất giọng ngọt xớt.

Từ Bùi hỏi Trịnh Toại: "Người kia đi cùng Chương Tòng Trí à?"

Trịnh Toại trả lời: "Cô Triệu là bạn đi cùng anh Chương, người còn lại là Lý Thê, đi theo anh Cố."

Từ Bùi có phần ngạc nhiên: "Bạn trai của Thành Xuyên?"

Trịnh Toại gật đầu: "Theo anh Cố hai năm nay rồi, không hay ra mặt, nhưng mọi người đều biết."

Từ Bùi nói: "Thành Xuyên chưa đến mà gọi cậu ấy tới đây một mình, cũng không ai nói chuyện với cậu ấy, cậu ấy không khó xử à?"

Đây là lỗi do Cố Thành Xuyên đến muộn, Trịnh Toại cười xòa, không nói gì.

Cuối cùng Cố Thành Xuyên đến không muộn lắm, Từ Bùi vừa ngồi xuống thì hắn đẩy cửa bước vào. Trông hắn giống như vừa rời một phòng họp, com lê giày da không chút cẩu thả.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!