Phó Đình gật gật đầu, hướng Phó Chân nói:
"Tôi nhớ rõ cuối cùng chúng ta không có ký kết hợp đồng."
Phó Chân giật giật môi, hắn cho rằng dù không có ký kết bản hợp đồng kia thì Phó Đình chắc hẳn cũng sẽ không đến tìm mình, nhưng nhìn tình hình hiện tại thì hình như không phải vậy.
Lại nói, bộ dạng lì lợm la liếm hiện tại của Phó Đình giống như bạn trai cũ đến bắt gian vậy, hơn nữa còn là loại tinh thần không tốt lúc nào cũng có thể tạt axit, Phó Chân bị so sánh này của mình làm cho tức cười.
Phó Đình nhìn mặt Phó Chân, dưới ánh đèn đường những bông tuyết nhỏ rơi trên tóc hắn, trong đôi mắt hắn mang theo chút ý cười, trong lòng Phó Đình hơi nhảy lên, hắn có loại cảm giác muốn đem hắn mang về nhà.
Cũng may loại xúc động này lập tức liền biến mất.
Giang Hằng Thù tiến lên một bước, đem Phó Chân bảo vệ ở sau lưng mừng, hắn nhìn Phó Đình trong xe, bình tĩnh mở miệng hỏi hắn:
"Xin hỏi vị tiên sinh này, anh là gì của Phó Chân?"
Phó Đình nhìn về phía Giang Hằng Thù, hắn muốn nói nhưng lại nói không ra lời, hắn thực sự không nên dừng xe lại, chỉ là khi nhìn thấy hai người nắm tay thân mật đi bên nhau, đáy lòng hắn lại bùng lên ngọn lửa giận thật lớn, cuối cùng hắn không nhịn nổi nửa dẫm phanh dừng xe lại.
Cậu là ai?
Phó Đình cắn răng hỏi.
"Tôi là bạn trai của Phó Chân." Giang Hằng Thù bình tĩnh trả lời.
Bạn trai Phó Chân? Phó Đình cười lạnh một tiếng, vừa muốn mở miệng châm chọc, nhưng lời hắn chưa kịp nói ra đã bị Giang Hằng Thù chặn lại.
Giang Hằng Thù lại một lần hướng Phó Đình hỏi lại:
"Anh là gì của Phó Chân?"
Phó Đình há miệng thở dốc, lại nói không ra lời, Phó Chân sớm đã bị đuổi ra Phó gia, Phó Kiến Sâm cũng đoạn tuyệt quan hệ cha con với hắn, hiện tại hắn không còn là anh của Phó Chân nữa, hắn không là gì của Phó Chân cả.
Thấy Phó Đình không nói gì, Giang Hằng Thù hiểu rõ nói:
"Nếu không có quan hệ, vậy vị tiên sinh này không cần hỏi nhiều về những vấn đề riêng tư như vậy nữa."
Phó Đình nhìn Giang Hằng Thù trước mắt, sâu trong đáy mắt hắn mang theo sự phẫn nộ, mà sự phẫn nộ này lại không biết xuất phát từ đâu, hắn có cảm giác giống như có món đồ rất quan trọng nào đó đang bị cướp đi.
Giang Hằng Thù không để ý đến Phó Đình, hắn xoay người lôi kéo tay Phó Chân, hướng hắn nói: Chúng ta đi thôi.
Phó Chân ừ một tiếng, xoay người đi theo Giang Hằng Thù rời đi.
Đi xuyên qua dòng người, dưới ánh đèn lay động cùng tuyết rơi trắng xóa, hai người liền dừng lại dưới một gốc cây, Giang Hằng Thù vỗ vỗ bả vai Phó Chân, không tiếng động mà an ủi hắn.
"Phó Chân, ngươi thật sự muốn ở bên cạnh một nam nhân sao?" Phía sau bọn họ truyền đến tiếng dò hỏi của Phó Đình.
Phó Chân quay đầu lại đi, nhìn phương hướng Phó Đình, Phó Đình vẫn duy trì tư thế ngồi trong xe như vừa rồi, nhưng đôi mắt hắn đang nhìn chằm chằm vào bọn họ, Phó Chân rũ mắt, do dự một chút, chậm rãi đem tay từ trong lòng bàn tay Giang Hằng Thù rút ra, hắn hướng Giang Hằng Thù tới:
"Em muốn tự mình tới."
Giang Hằng Thù ừ một tiếng, hắn đứng ở tại chỗ, nhìn Phó Chân hướng Phó Đình đi đến.
Phó Đình nhìn Phó Chân chậm rãi đi tới, trong đầu bỗng nhiên hiện lên một đoạn quá khứ, dưới ánh hoàng hôn trên bờ biển đầy cát vàng, một nam hài tử chạy như bay đến bên người mình, dùng giọng điệu ngọt ngào gọi ca ca.
Hiện tại nhìn thấy chân trái Phó Chân hơi thọt, đi đường luôn lung lay, nơi nào đó trong tim Phó Đình như bị nắm chặt, đau đến không thở nổi.
Phó Chân đi tới trước xe liền dừng chân lại, hắn hơi cong người hướng Phó Đình nói:
"Tuy rằng không biết tại sao hôm nay ngài lại dừng xe chặn chúng tôi lại, nhưng tôi cho rằng chúng ta dù không có hợp đồng kia thì chúng ta cũng không hy vọng sẽ gặp lại nhau."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!