Chương 9: Lật tẩy

Edit: Quanh

Beta: Nhược Vy

Khương Linh Lung nghe lời Mộ Dung Hằng nói, nước mắt cứ thế rơi xuống.

Nàng ngơ ngẩn nhìn Mộ Dung Hằng, trái tim co thắt, vừa khó chịu lại vừa cảm động.

Từ khi cha nương mất, nàng vẫn luôn sống cuộc sống ăn nhờ ở đậu, chưa từng nghĩ tới, cũng không dám hy vọng xa vời sẽ có người che chở nàng.

Lời này của Mộ Dung Hằng khiến lòng nàng chua xót, không ngừng rơi nước mắt.

"Sao vậy? Đừng khóc nữa." Mộ Dung Hằng chưa từng an ủi nữ tử nào, vậy nên có phần hoảng loạn, vội kéo Khương Linh Lung vào lồng ngực, vừa lau nước mắt cho nàng, vừa không ngừng an ủi, "Đừng khóc. Ngoan, không có việc gì, không có việc gì."

Mộ Dung Hằng càng dỗ, Khương Linh Lung càng khóc đến thương tâm, nước mắt làm ướt xiêm y Mộ Dung Hằng, nàng nắm chặt ống tay áo của hắn, nức nở nói: "Tướng công, ngoại trừ cha nương, chưa từng có ai đối xử tốt với thiếp như vậy."

Hắn nói sẽ che chở nàng, hắn nói không bao giờ để người khác khi dễ nàng.

Khương Linh Lung khóc đến không thở nổi, bả vai không ngừng run rẩy.

Mộ Dung Hằng ôm chặt nàng, cằm dựa trên đỉnh đầu nàng, nhẹ giọng nói: "Nàng là nương tử của ta, ta không thương nàng thì ai thương nàng? Nàng có ghét bỏ ta không?"

Khương Linh Lung hít mũi, ngẩng đầu lên nhìn Mộ Dung Hằng, nức nở nói: "Tướng công, thiếp không chê ngài."

Mộ Dung Hằng nhìn hốc mắt đỏ bừng của nàng, khuôn mặt đầy nước mắt, hắn không nhịn được mà nở nụ cười, tay phải giúp nàng lau khô nước mắt, "Ta biết nàng không chê ta, nàng vì ta mà dám cùng Thái Tử tranh luận, không phải là đang che chở ta sao?"

Khương Linh Lung nhớ tới chuyện ở trong cung, bĩu môi, nói: "Thái Tử là người xấu."

Mộ Dung Hằng gật đầu, "Đúng vậy, cho nên sau này nàng cách xa hắn một chút, đừng đắc tội hắn. Hắn có chút tiểu nhân, khó lòng phòng bị, ta sợ hắn sẽ trả thù nàng."

Khương Linh Lung ngẩn người, trên mặt hiện lên chút sợ hãi, "Hắn... Hắn sẽ trả thù thiếp sao?"

Mộ Dung Hằng cười khẽ, sờ đầu Khương Linh Lung, nói: "Đừng sợ, hắn có muốn trả thù thì không phải vẫn còn ta ở đây sao?"

Khương Linh Lung gật đầu. Nàng nhìn hắn, không biết vì sao, bỗng nhiên tràn ngập cảm giác an toàn.

Đây là trượng phu của nàng, hắn sẽ che chở nàng.

Xe ngựa nhanh chóng đến Tống gia.

Tống gia biết hôm nay Khương Linh Lung cùng Mộ Dung Hằng sẽ về lại mặt, từ sớm đã chờ ở cửa.

Tuy Mộ Dung Hằng đã trở thành kẻ tàn phế, nhưng rốt cuộc vẫn là Vương gia, binh quyền vẫn còn ở trong tay hắn, hắn không phải người có thể đắc tội.

Thời điểm xe ngựa dừng lại, Long thị tinh mắt, liếc mắt một cái liền thấy hai chiếc xe ngựa phía sau, tất cả đều là lễ vật lại mặt, kích động đến nỗi túm chặt cánh tay trượng phu, hạ giọng nói: "Ông trời ơi! Hai xe hồi môn lớn! Lăng Thiên, Tứ vương gia ra tay rất hào phóng!"

Tống Lăng Thiên lập tức trừng mắt nhìn bà, ý bảo bà câm miệng. Thật là chưa hiểu việc đời! Gào cái gì mà gào, không phát hiện Mộ Dung Hằng đang xuống xe ư?!

Mộ Dung Hằng xuống xe trước, Khương Linh Lung mới dẫm lên ghế để xuống xe.

Mộ Dung Hằng cầm tay nàng, đỡ nàng.

Tống Lăng Thiên vội vàng mang theo hạ nhân trong phủ lại gần, quỳ xuống thỉnh an: "Vi thần thỉnh an Vương gia Vương phi, Vương gia Vương phi cát tường."

Một đám người quỳ gối.

Mộ Dung Hằng liếc mắt một cái, sắc mặt lạnh lẽo, mặt không biểu tình, cũng không kêu bọn họ đứng dậy.

Khương Linh Lung định hô "Miễn lễ" theo bản năng, bị Tôn ma ma lặng lẽ kéo lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!