Edit: Quanh
Beta: Nhược Vy
Gả tới vương phủ ngày thứ ba.
Sáng sớm hôm nay, Khương Linh Lung vừa mới rời giường, Tôn ma ma liền nói với nàng: "Tiểu thư, hôm nay phải về lại mặt, người đã nói với Vương gia chưa?"
Khương Linh Lung ngủ đến mơ mơ màng màng, xoa đôi mắt, vẻ mặt mờ mịt, "Lại mặt?"
"Đúng vậy! Tiểu thư, chẳng lẽ người chưa nói với Vương gia?"
Sáng sớm Mộ Dung Hằng đã ra ngoài, cũng không biết là đi đâu.
Tôn ma ma gấp gáp đến độ nóng nảy: "Ai da! Vậy phải làm sao bây giờ? Đây là lần đầu về phủ, Vương gia không đi theo, chẳng phải người sẽ bị Tống gia chế giễu hay sao!"
Lúc này Khương Linh Lung mới chậm rãi phục hồi tinh thần, nhìn quanh phòng, không thấy Mộ Dung Hằng, nàng liền hỏi: "Vương gia đâu?"
Tối hôm qua nàng ngủ không ngon, sáng nay liền dậy muộn hơn chút.
Tôn ma ma vội nói: "Lão nô cũng không biết! Sáng sớm đã ra ngoài, giờ vẫn chưa thấy về."
"Vậy khả năng là ngài ấy có công chuyện, chúng ta tự về cũng được." Khương Linh Lung nói.
"Hả? Tự về? Không được, tiểu thư của nô tỳ, nếu người tự về sẽ bị Tống gia coi thường!"
Vốn dĩ Tôn ma ma đã có ý kiến với việc tiểu thư bị ép gả, toàn phủ Tống gia không có một ai tốt! Đặc biệt là Long thị cùng Tống Bảo Châu, nếu thấy chỉ có tiểu thư hồi phủ, không chừng sẽ còn nói vài lời châm chọc.
"Vậy phải làm sao bây giờ?"
Chủ tớ hai người rối rắm, đột nhiên Mai Hương kích động chạy vào, "Nương nương! Vương gia về rồi!"
Khương Linh Lung giật mình, đôi mắt Tôn ma ma sáng lên, bỗng nhiên nhẹ nhàng thở ra: "Đã trở lại rồi!"
"Sáng sớm Vương gia đã đi chuẩn bị lễ lại mặt, tràn đầy cả hai xe lớn!" Mai Hương nghĩ đến hai xe chứa đầy lễ vật ở cửa Vương phủ, rất là kích động.
"Hai xe lớn?!" Tôn ma ma khiếp sợ, mở to mắt nhìn.
Vừa rồi bà còn lo về lại mặt sẽ bị chê cười, không ngờ Vương gia không chỉ trở lại, cư nhiên còn chuẩn bị hai xe lễ vật lớn!
Tôn ma ma không khỏi kích động, nắm tay Khương Linh Lung nói: "Tiểu thư, vậy mà Vương gia lại để ý đến người."
Vừa dứt lời, Mộ Dung Hằng đã đẩy xe lăn vào từ bên ngoài.
Khương Linh Lung ngơ ngẩn mà nhìn về phía hắn. Ánh nắng ngày đông phản chiếu vào người hắn, trên đầu hắn như có một vầng vàng kim nhạt màu.
Tuy ngồi ở trên xe lăn, nhưng hắn ở nơi đó vẫn hào quang vạn trượng. Cho dù là Mộ Dung Hằng đứng, hay là Mộ Dung Hằng ngồi, chỉ cần là hắn, vẫn là người nhận được sự chú ý như trước, là chiến thần giáp sắt.
Thật sự.
Khương Linh Lung nhìn hắn, trong đầu bỗng nhiên có suy nghĩ: Hình như gả cho Mộ Dung Hằng là nàng lời lớn. Tất cả mọi người ghét bỏ hắn, lại không biết, cho dù hai chân tàn tật, hắn vẫn ưu tú như cũ, khiến cho người khác không dời mắt được. Chỉ cần nhìn gương mặt anh tuấn kia cũng đủ khiến cảnh đẹp ý vui.
Khương Linh Lung bỗng nhớ tới giấc mộng tối hôm qua, mơ thấy Mộ Dung Hằng vẫn luôn hôn nàng, hôn đến cả người nàng nhũn ra, khiến nàng khó chịu đến nỗi muốn khóc. Đột nhiên, mặt nàng đỏ bừng, vội vàng dời tầm mắt, không dám nhìn Mộ Dung Hằng.
Mộ Dung Hằng nhìn nàng nói: "Nàng từ từ sửa soạn, ta ở bên ngoài chờ."
Nói xong, hắn liền tự đẩy xe lăn ra ngoài viện.
Khương Linh Lung được Tôn ma ma và Mai Hương hầu hạ rửa mặt chải đầu trang điểm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!