Chương 6: Hôn

Edit: Quanh

Beta: Nhược Vy

Trên đường về phủ, Khương Linh Lung vẫn không nói chuyện, trong đầu chỉ có câu nói cuối cùng của Mộ Dung Hằng với Thái Tử: Vương phi của bổn vương, bổn vương thích sủng liền sủng.

Trrái tim nàng không chịu khống chế mà nhảy "thình thịch", phảng phất như có pháo hoa đang nổ ầm ầm trong lòng.

Khương Linh Lung mím môi cười trộm, không hiểu sao trong lòng lại vui mừng như vậy.

Về đến nhà, Khương Linh Lung hỏi: "Tướng công, ngài ở phòng nào? Thiếp đẩy ngài qua đó."

Mộ Dung Hằng ngẩng đầu nhìn nàng, "Nàng nói xem?"

"..." Vẻ mặt Khương Linh Lung mờ mịt, "Thiếp không biết."

Hôm qua nàng mới vào cửa, làm sao biết được phòng hắn ở đâu?

Mộ Dung Hằng nhìn nàng một cái, sau đó mới nói: "Chúng ta đã là phu thê, đương nhiên phải ở cùng một chỗ."

Khương Linh Lung mở to hai mắt, "Phải... Phải vậy không..."

"Đi thôi, đẩy ta qua đó."

Khương Linh Lung do dự một lúc rồi gật đầu, đẩy Mộ Dung Hằng tới viện của nàng.

Hai người bọn họ là phu thê, đúng là nên ở cùng một chỗ.

Chỉ là...

Nàng lặng lẽ nhìn chiếc túi được Mai Hương ôm ở trước ngực, nghĩ đến lời dặn dò của Thái Hậu, không khỏi âu sầu.

Làm sao bây giờ.

Khương Linh Lung đẩy Mộ Dung Hằng vào phòng.

Đây là lần đầu tiên Mộ Dung Hằng tới phòng tân hôn của mình. Lọt vào tầm mắt, đâu đâu cũng là màu đỏ, chữ hỉ màu đỏ, giá cắm nến màu đỏ, chăn màn màu đỏ. Hắn không thích màu đỏ, nhưng hôm nay nhìn thấy, tâm tình lại tốt lên phần nào.

"Tướng công, thiếp đỡ ngài lên giường ngồi được không?" Khương Linh Lung chỉ chỉ cái giường thấp bên cạnh cửa sổ, nghiêng đầu nhìn Mộ Dung Hằng, dò hỏi hắn.

Mộ Dung Hằng "ừ" một tiếng.

Khương Linh Lung híp mắt cười, đẩy hắn đến trước giường, nâng hắn từ trên xe lăn dậy. Nhưng đừng nhìn Mộ Dung Hằng gầy, thật ra cũng khá nặng, Khương Linh Lung tốn bao nhiêu sức lực cũng không thể nâng hắn dậy.

"Mai Hương, lại đây giúp ta." Khương Linh Lung vẫy tay gọi Mai Hương.

Mai Hương vội vàng chạy tới.

Khương Linh Lung lùi sang một bên, muốn cùng Mai Hương mỗi người đỡ một bên cánh tay, nâng Mộ Dung Hằng lên giường. Nào biết Mai Hương mới vừa vươn tay, còn chưa chạm vào Mộ Dung Hằng, đột nhiên Mộ Dung Hằng trừng mắt nhìn nàng ấy, gầm lên, "Cút ngay!"

Mai Hương bị quát, sợ tới mức cả người run lên, quỳ trên mặt đất, không ngừng dập đầu, "Vương gia tha mạng! Vương gia tha mạng!"

Khuôn mặt Mộ Dung Hằng đen lại, vẻ mặt rất khó nhìn.

Khương Linh Lung ngây ngốc, sửng sốt vài giây mới phản ứng lại. Nàng vội vàng ngồi xổm xuống, đỡ Mai Hương dậy, không cao hứng nhìn về phía Mộ Dung Hằng, "Ngài làm gì vậy? Mai Hương đỡ ngài một chút, đỡ sai chỗ nào sao?"

Mộ Dung Hằng hừ lạnh một tiếng, sắc mặt nặng nề.

"Ngài..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!