Chương 5: Thỉnh an

Edit: Quanh

Beta: Nhược Vy

Khương Linh Lung không ngờ hắn sẽ hỏi câu hỏi này, nàng mím môi, nghiêm túc nhìn hắn, "Ngài có muốn nghe lời nói thật không?"

Trực giác nói cho Mộ Dung Hằng biết, cái gọi là lời nói thật này của nàng, khẳng định không phải lời tốt lành gì!

Sắc mặt hắn đột nhiên tối sầm, "Vẫn là đừng nên nói nữa!"

Khương Linh Lung: "..."

Khương Linh Lung đẩy Mộ Dung Hằng từ trong phòng ra.

Vương Phúc khiếp sợ, mở to hai mắt nhìn.

Hiếm lạ! Quá hiếm lạ!

Từ khi Vương gia xảy ra chuyện, đôi chân không thể đi lại bình thường như trước, mới đầu Vương gia không chịu dùng xe lăn, một mực phải đứng lên tập đi. Nhưng cứ một lần lại một lần té ngã, cuối cùng chỉ có thể sử dụng xe lăn. Nhưng Vương gia có lòng tự tôn, không cho bất kì ai chạm vào xe lăn của mình, cho dù phải tự mình vất vả đẩy bánh xe lăn, cũng quyết không cho phép kẻ nào giúp hắn.

Lúc này thấy Khương Linh Lung đẩy Mộ Dung Hằng, Vương Phúc vô cùng kích động.

Ông vội vàng chạy tới, không dám nói chuyện cùng Mộ Dung Hằng, nhỏ giọng hỏi Khương Linh Lung: "Nương nương, Vương gia... Ăn cơm chưa?"

Khương Linh Lung cười tủm tỉm, kiêu ngạo nói: "Đương nhiên! Ta làm đồ ăn rất ngon, Vương gia không để thừa lại chút nào!"

Mộ Dung Hằng nhíu mày, trong lòng thầm nghĩ, sao nha đầu này có thể tự tin với trù nghệ của mình như vậy?

Hắn có thể nói là rất mặn không?

"Tướng công? Thiếp hỏi ngài chưa trả lời đấy, thiếp làm bánh bao chiên có ngon không?"

Khương Linh Lung hỏi hai lần, Mộ Dung Hằng mới hồi thần lại.

Ngước mắt nhìn nàng một cái, ngay sau đó, hắn nghiêm trang "ừm" một tiếng.

Được khích lệ, Khương Linh Lung cao hứng cười, "Thiếp biết là tướng công thích mà, sau này ngày nào thiếp cũng sẽ làm cho ngài ăn."

Mộ Dung Hằng nheo mắt, nghĩ đến món bánh bao chiên mặn muốn đòi mạng kia.

"..."

...

Sau khi tiến cung, có tiểu thái giám ở cửa chờ, dẫn bọn họ tới Từ An Cung, đó là nơi ở của Thái Hậu.

Khương Linh Lung lặng lẽ hỏi Mộ Dung Hằng: "Sao không đi kính trà Hoàng Thượng và Hoàng Hậu?"

Mộ Dung Hằng lạnh giọng nói: "Phụ hoàng không ở trong cung, còn Hoàng Hậu thì không cần thiết."

Trong chốc lát, đã tới Từ An Cung.

Khi đến nơi, Khương Linh Lung vô cùng khẩn trương, sợ Hoàng Thái Hậu là người khó ở chung, lúc quỳ trên mặt đất kính trà, nàng hồi hộp đến nỗi suýt chút nữa làm rơi chén trà.

Nào biết Hoàng Thái Hậu lại hiền lành nở nụ cười, nói: "Nha đầu này, khẩn trương cái gì? Ai gia còn có thể ăn con sao?"

Khương Linh Lung nghe thấy giọng nói của bà, lấy hết dũng khí ngẩng đầu lên. Gương mặt Hoàng Thái Hậu hiền từ, nở nụ cười hiền lành, khác hẳn với bộ dáng uy nghiêm ít nói ít cười cười như trong tưởng tượng của nàng.

Khương Linh Lung nhìn bà, dần bình tĩnh hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!