Edit: Quanh
Beta: Nhược Vy
Theo thông lệ, trước đại hôn ba ngày, tuyệt đối không được gặp tân nương tử.
Mấy ngày nay Lục Song Ngưng ở trong cung của Khương Linh Lung, lúc xuất giá cũng trực tiếp ở đó.
Suốt ba ngày Mộ Dung Thâm không được gặp tức phụ, trong lòng có phần nôn nóng.
Một đêm trước ngày đại hôn, Mộ Dung Thâm nằm trên giường, nhìn rèm giường màu đỏ trên đầu, ánh trăng từ bên ngoài chiếu vào, rọi sáng cặp nến long phượng.
Trong đầu Mộ Dung Thâm chỉ nghĩ đến Lục Song Ngưng, nghĩ tới đêm mai nàng sẽ mặc giá y, khoác khăn voan, ngồi chờ hắn.
Hắn nghĩ tới đêm động phòng hoa chúc.
Càng nghĩ, hắn càng không ngủ được, trằn trọc trên giường, cuối cùng vẫn đứng lên.
Lâm Dương gác đêm ở bên ngoài, thấy nửa đêm Mộ Dung Thâm còn đi ra, vội giật mình, trợn tròn mắt, "Gia, đi đâu vậy?"
Mộ Dung Thâm chắp tay sau lưng, vừa đi vừa ngắm trăng, nói: "Đi xem tức phụ."
Lâm Dương ngẩn ra, lúc phục hồi tinh thần, Mộ Dung Thâm đã đi đến cửa viện, hắn vội gọi lại, "Vương gia! Trước ba ngày đại hôn không được thấy mặt tân nương tử!"
Mộ Dung Thâm không đáp, khóe mắt đuôi lông mày đều là ý cười.....
Trong cung.
Lục Song Ngưng nghĩ tới việc ngày mai mình sẽ xuất giá, cũng lăn lộn ngủ không yên.
Trái tim nàng đập thình thịch, cũng không biết là vì khẩn trương hay hưng phấn.
Duyên phận thế gian, nghĩ đến cũng thật kỳ diệu. Lần đầu tiên nàng gặp Mộ Dung Thâm, còn không vừa mắt hắn. Khi đó đâu nghĩ tới tương lai sẽ gả cho hắn?
Lục Song Ngưng nằm nghiêng người trên giường, mắt nhìn chằm chằm giá y treo ở đầu giường, khóe môi không tự giác cong lên.
Qua ngày mai, nàng chính là thê tử của Mộ Dung Thâm.
Lục Song Ngưng vừa cao hứng vừa khẩn trương, trằn trọc khó ngủ, cuối cùng choàng thêm xiêm y, đứng lên.
Mới mở cửa phòng, cung nữ đã thỉnh an nàng, "Lục cô nương không ngủ được sao?"
Lục Song Ngưng cười nói, "Ta không ngủ được, muốn đi dạo chút."
Tiểu cung nữ vội nói: "Bọn nô tỳ đi cùng cô nương."
Lục Song Ngưng vội xua tay, "Không cần, ta chỉ đi dạo trong vườn, chốc nữa sẽ trở về. Sắc trời không còn sớm, các ngươi cũng quay về nghỉ ngơi đi, không cần canh giữ cho ta."
Lục Song Ngưng nói xong, liền nhảy ba bước xuống bậc thang. Nàng sống tự tại trên núi, không quen có người bên cạnh hầu hạ.
Nửa đêm gió lạnh, ánh trăng chiếu sáng mặt đất.
Lục Song Ngưng ra khỏi cung của Khương Linh Lung, men theo con đường nhỏ tới Ngự Hoa viên, thảnh thơi tản bộ.
Dọc theo đường đi, do có ánh trăng chiếu xuống, trên mặt đất loang lổ ánh sáng.
Lục Song Ngưng đi một bước nhảy hai bước, tâm tình vô cùng thoải mái. Nàng không nhịn được, hát một khúc.
Đúng lúc này, nàng nghe thấy tiếng cười nhạo. Lục Song Ngưng bị dọa nhảy dựng, cứng đờ, cảnh giác mở miệng, "Ai... ai ở đó?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!