Chương 47: Đồng ý

Edit: Quanh

Beta: Nhược Vy

Đây là lần đầu Lục Song Ngưng tiến cung, khẩn trương tột độ.

Mộ Dung Thâm nắm tay nàng, cảm thấy lòng bàn tay nàng ướt đẫm mồ hôi. Hắn nghiêng đầu, tới gần tai Lục Song Ngưng, nhỏ giọng trấn an, "Đừng khẩn trương, đó là Phụ hoàng và Hoàng tổ mẫu, không sao đâu."

Lục Song Ngưng nhăn mặt, lo lắng nhìn Mộ Dung Thâm, "Chàng nói xem, liệu phụ hoàng và Hoàng tổ mẫu có ghét ta không?"

Mộ Dung Thâm nhìn nàng, không nhịn được cười lớn, giơ tay xoa đầu nàng, nói: "Tiểu cẩu muội không sợ trời không sợ đất đâu rồi? Thế mà đã dọa được nàng."

Lục Song Ngưng đánh vào tay hắn, không cao hứng trừng mắt, "Chàng còn cười ta? Ta căng thẳng muốn chết."

Dù sao cũng là lần đầu gặp người nhà Mộ Dung Thâm, đối phương lại có thân phận lớn như vậy.

Thật ra nàng cũng không sợ, chỉ e nếu Phụ hoàng và Hoàng tổ mẫu hỏi nàng chút chuyện học vấn của tiểu thư khuê các, nàng không trả lời được. Nếu hỏi về phương diện y thuật, may ra nàng còn có đường sống.

Lục Song Ngưng lo lắng cả đường, bất tri bất giác đã tới Dưỡng Tâm điện của lão tổ tông.

Mộ Dung Thâm nắm tay nàng, trực tiếp đi vào.

Lục Song Ngưng sợ hãi, trái tim không khống chế được, đập thình thịch thình thịch. Đây vẫn là lần đầu tiên Mộ Dung Thâm thấy Lục Song Ngưng lúng túng như vậy, vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười, nói: "Tức phụ ngốc, nàng xong chưa?"

Lục Song Ngưng lắc đầu, mắt trông mong nhìn Mộ Dung Thâm, "Không được, ta vẫn còn khẩn trương, chàng mau nắm tay ta."

Mộ Dung Thâm duỗi tay sờ, một tay đầy mồ hôi lạnh. Lúc này hắn mới thực sự lo lắng, hỏi: "Sao lại khẩn trương đến vậy?"

"Ta cũng không biết." Lục Song Ngưng gấp tới mức sắp khóc.

Ngày hôm qua, lúc Mộ Dung Thâm nói muốn mang nàng vào cung, nàng còn không cảm thấy sợ hãi. Ai ngờ khi thật sự tiến cung, trong đầu không khống chế được, nhớ tới rất nhiều chuyện.

Nắng nắm chặt tay Mộ Dung Thâm, sốt ruột nói: "Mộ Dung Thâm, nếu lát nữa phụ hoàng và Hoàng Tổ mẫu hỏi chuyện học vấn của ta, nhớ nói hộ ta! Ta không biết trả lời."

Mộ Dung Thâm nghe xong thì sửng sốt. Một lúc lâu sau, hắn mới bật cười, "Trời ạ, sao trước kia ta không phát hiện nàng lại đáng yêu như vậy."

Lục Song Ngưng bị Mộ Dung Hằng cười, ấn đường nhíu lại, bĩu môi, "Chàng cười cái gì?"

Nàng không nhịn được, lén véo eo Mộ Dung Thâm, "Đừng có cười."

Mộ Dung Thâm cười tới nỗi nước mắt chảy ra, duỗi tay ôm bả vai Lục Song Ngưng, cúi đầu, "Ta còn tưởng nàng khẩn trương cái gì? Hóa ra là đang suy nghĩ lung tung."

Lục Song Ngưng cắn môi, "Sao lại là suy nghĩ lung tung? Chẳng phải nhà cao cửa rộng chỉ thích tiểu thư khuê các sao? Lần trước chẳng phải lão tổ tông ban hôn vị tiểu thư tinh thông cầm kỳ thi họa cho chàng sao?"

Mộ Dung Thâm cười nhạo, vuốt tóc Lục Song Ngưng, "Chậc chậc chậc, ta ngửi thấy mùi dấm chưa."

Lục Song Ngưng bị biểu cảm kỳ quái và ngữ khí của hắn làm tức cười, mắng hắn một câu, "Do mũi chàng có vấn đề."

Mộ Dung Thâm gật đầu, "Phải phải, tức phụ nói gì cũng đúng. Đi vào thôi, tức phụ ngốc."

Mộ Dung Thâm nắm tay Lục Song Ngưng vào trong điện. Lục Song Ngưng phát hiện, ngoại trừ Thái Thượng Hoàng và lão tổ tông, Mộ Dung Hằng và Khương Linh Lung cũng ở đây.

Mộ Dung Hằng ngồi ở hàng đầu, hai bên trái phải là Thái Thượng Hoàng và lão tổ tông, bên cạnh lão tổ tông là Khương Linh Lung, thấy Lục Song Ngưng tiến vào, còn lặng lẽ nháy mắt với nàng.

Thấy người quen, tâm tình Lục Song Ngưng lập tức tốt lên, nhưng cũng không dám chào hỏi Khương Linh Lung. Nàng tới phía trước, ma ma trong phủ đã dạy quy củ cho nàng. Nàng dựa theo quy củ, khấu đầu quỳ, "Dân nữ Lục Song Ngưng bái kiến Hoàng Thượng, Thái Thượng Hoàng, Thái Hoàng Thái Hậu, Hoàng Hậu nương nương."

Mộ Dung Hằng phất tay, giọng nói không nặng không nhẹ, "Miễn lễ."

Mộ Dung Thâm lập tức đỡ Lục Song Ngưng dậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!