Chương 44: Long Phượng thai

Edit: Quanh

Beta: Nhược Vy

Khương Linh Lung bĩu môi, cúi đầu, nhỏ giọng nói: "Chẳng phải hiện tại chàng là Hoàng Thượng sao?"

Sắc mặt Mộ Dung Hằng nặng nề, búng vào trán náng, "Không cho quỳ! Nàng là thê tử của ta, nào có đạo lí thê tử quỳ trước trượng phu? Về sau còn quỳ, ta sẽ phạt nàng!"

Khương Linh Lung nghe xong, ngẩng đầu nhìn Mộ Dung Hằng, đôi mắt chớp chớp, sau đó vui vẻ nhào vào trong ngực Mộ Dung Hằng, "Ta biết rồi, tướng công sẽ không bao giờ thay đổi."

Mộ Dung Hằng thấy Khương Linh Lung khôi phục lại dáng vẻ bình thường, sắc mặt mới tốt lên, hắn hơi khom lưng, bế Khương Linh Lung tới mép giường.

Bọn hạ nhân thấy thế, lập tức hiểu chuyện mà lui xuống.

Mộ Dung Hằng ôm Khương Linh Lung tới giường, trong phòng cũng chỉ còn hai người Mộ Dung Hằng và Khương Linh Lung. Không có người ngoài, Khương Linh Lung cũng nhẹ nhàng thở ra, nằm ở trên giường, gối đầu lên đùi Mộ Dung Hằng giống như trước kia. Nàng nâng mắt nhìn Mộ Dung Hằng, nghiêm túc hỏi hắn: "Tướng công, ta nghe nói có mấy vị đại thần khuyên chàng mở rộng hậu cung, đúng không?"

Mộ Dung Hằng nghe vậy, mày lập tức nhíu lại: "Nàng nghe ai nói?"

Khương Linh kéo ngón tay hắn, nói: "Chuyện trong cung lớn như vậy, chàng nghĩ có thể lừa được ta?"

Mộ Dung Hằng á khẩu không trả lời được.

Hắn im lặng hồi lâu mới nhẹ nhàng gật đầu, sau đó lập tức nói: "Chuyện nhỏ, đừng để trong lòng."

Hắn nhìn Khương Linh Lung, ánh mắt kiên định, nói tiếp: "Ta nói rồi, là Vương gia cũng được, Hoàng Thượng cũng được, ngoại trừ nàng, ta không muốn bất cứ nữ nhân nào khác."

Khương Linh Lung nghe Mộ Dung Hằng nói, đôi mắt lập tức cay cay. Nàng muốn nói gì đó, nhưng cảm động tới nỗi không nói thành lời. Thật ra nàng rất rõ ràng, nam nhân tam thê tứ thiếp là chuyện rất bình thường. Mà trượng phu của nàng, tam cung lục viện càng là chuyện bình thường.

Nhưng trượng phu của nàng, tâm chỉ có duy nhất một người.

Nghĩ vậy, nước mắt không nhịn được trào ra, nàng vội giơ tay xoa, ôm eo Mộ Dung Hằng chặt hơn. Nàng ngẩng đầu, nước mắt lưng tròng nhìn hắn, "Tướng công, nếu ta sinh hạ nữ nhi thì làm sao bây giờ?"

Bỗng nhiên Khương Linh Lung cảm thấy rất áp lực. Mộ Dung Hằng vì nàng mà không chịu nạp thêm nữ nhân khác vào cung, nhưng nếu không sinh được nhi tử, chỉ sợ những đại thần triều đình lại có chuyện để nói.

Mộ Dung Hằng nhìn Khương Linh Lung đang lo lắng, không khỏi cười thành tiếng, bàn tay ôn nhu vuốt ve khuôn mặt nàng, "Tương lai còn dài, đừng nóng nảy."

...

Ngày Khương Linh Lung sinh nở, có tới bảy tám bà mụ, toàn bộ Thái Y Viện chờ ở bên ngoài, đề phòng vạn nhất.

Tối hôm qua Khương Linh Lung bắt đầu đau bụng.

Đây vốn là thai đầu của nàng, hôn nữa lúc mang thai bụng lại lớn, từ tối hôm qua cho tới giữa trưa ngày hôm nay, mãi còn chưa sinh.

Trong phòng không ngừng truyền ra tiếng kêu thảm thiết của Khương Linh Lung. Mỗi một tiếng kêu của nàng, Mộ Dung Hằng lại đau đớn một lần. Trước kia còn muốn sinh thêm hài tử, nhưng hôm nay trơ mắt nhìn thê tử chịu khổ, trong lòng hắn liền nghĩ, từ này về sau sẽ không sinh nữa.

Mộ Dung Hằng ở bên ngoài gấp như kiến bò trên chảo nóng, không ngừng đi lại. Khi tiếng kêu thảm thiết của Khương Linh Lung lại truyền ra, trái tim Mộ Dung Hằng run rẩy, theo phản xạ có điền kiện muốn chạy vào trong.

Thái Hậu ở phía sau vội túm hắn lại, "Gấp cái gì!"

Mộ Dung Hằng quay đầu, hai mắt đỏ bừng, nói: "Hoàng tổ mẫu, để tôn nhi đi vào!"

Hắn thật sự không chịu nổi cảm giác bất lực này. Tuy hắn đi vào không giúp được gì, nhưng ở bên cạnh chăm sóc Khương Linh Lung cũng tốt.

Thái Hậu nghe vậy liền đen mặt, "Hồ đồ! Nữ nhân sinh nở, nam nhân vào trong làm gì. Con đứng chờ bên ngoài cho ta, đừng có thêm phiền."

"Hoàng tổ mẫu…"

Mộ Dung Hằng còn muốn nói thêm, đúng lúc này, trong phòng truyền ra tiếng thét chói tai của Khương Linh Lung, theo đó là tiếng khóc nỉ non.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!