Chương 43: Đăng cơ

Edit: Quanh

Beta: Nhược Vy

Minh Tâm nắm chặt tay Mộ Dung Tỳ, nhìn hắn nói: "Tứ Vương phi không chết, ngày đó chàng sai người mang chén canh độc tới, nàng ta không uống. Cho nên mặc dù chàng có tội, cũng không đến mức là tội chết."

Mộ Dung Tỳ ngơ ngẩn nhìn Minh Tâm, hồi lâu cũng không nói lời nào.

Minh Tâm nhìn Mộ Dung Tỳ không nói lời nào, nhẹ nhàng kéo ngón tay hắn, khẩn trương nhìn hắn, "Điện hạ, ngài không sao chứ?"

"Nàng ta thật sự không chết?"

Minh Tâm gật đầu, "Đúng vậy, chính miệng Tứ Vương gia nói cho thiếp."

Mộ Dung Tỳ không mở miệng, mờ mịt nhìn vào khoảng không.

Minh Tâm không đoán ra hắn đang suy nghĩ gì, mở miệng hỏi hắn: "Điện hạ, chàng đang nghĩ gì vậy?"

Mộ Dung Tỳ hơi rũ mắt, môi run rẩy. Hắn không nói lời nào, nhưng Minh Tâm tinh tường thấy hắn thì thầm hai chữ.

Hắn nói: "May mắn."

...

Ba ngày sau, Mộ Dung Tỳ được thả ra. Chỉ là người tới đón hắn lại khiến hắn vô cùng bất ngờ.

Ngoài thiên lao, Mộ Dung Hằng mặc trường bào màu trắng, thẳng lưng đứng.

Mộ Dung Tỳ thấy hắn, bước chân hơi chậm lại, một lúc sau, rốt cuộc Mộ Dung Hằng cũng mở miệng, "Đại ca."

"Tứ đệ."

Một tiếng Tứ đệ hòa khí này, khiến oán hận suốt nhiều năm của Mộ Dung Tỳ tan thành mây khói.

Hắn nhìn Mộ Dung Hằng, hỏi: "Tứ đệ muội đâu? Nàng ấy có sao không?"

Mộ Dung Hằng lắc đầu, "Không sao."

"Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi..." Mộ Dung Tỳ nhìn Mộ Dung Hằng, im lặng thở dài nói: "Lão Tứ, những năm qua, huynh thật xin lỗi đệ."

Mộ Dung Hằng vỗ bả vai hắn, nói: "Không sao, chỉ cần đại ca có thể suy nghĩ cẩn thận, huynh vẫn là đại ca của đệ."

Mộ Dung Tỳ ngây ngốc. Suy nghĩ cẩn thận, bây giờ hắn còn có thể không rõ ràng sao?

Thân phận, địa vị có quan trọng? Làm Thái Tử hay Hoàng đế có quan trọng? Trải qua tất cả mọi chuyện, hắn đã nghĩ thông suốt.

Thời điểm hắn nghĩ rằng mình sắp chết, hắn không tha thiết quyền thế phú quý, không còn oán hận Mộ Dung Hằng, không hề oán hận phụ hoàng, chỉ có tiếc nuối. Tiếc nuối Minh Tâm cùng hài tử, tiếc nuối trước khi chết vẫn không đối xử tốt với Minh Tâm. Hiện tại ông trời thương hại, lưu lại tính mạng cho hắn. Cuộc sống sau này, hắn chỉ mong có thể bình an sống cùng gia đình.

Tất cả quyền thế phú quý, những thứ hư vô mờ mịt, sao có thể sánh bằng được sống hạnh phúc cùng thê tử, hài tử?

...

Vào đêm Mộ Dung Tỳ được phóng thích, phụ hoàng gọi hắn tới.

Khi hắn đến nơi, phụ hoàng nằm trên chiếc ghế cạnh cửa sổ, ánh trăng từ ngoài chiếu vào, đôi mắt ông nhắm nghiền, thần sắc mệt mỏi, đầu tóc hoa râm.

Lần đầu tiên Mộ Dung Tỳ phát hiện, phụ hoàng đã từng uy phong lẫm liệt của hắn lại trở nên già nua như vậy.

Hắn đi qua, nhẹ giọng gọi. "Phụ hoàng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!