Edit: Quanh
Beta: Nhược Vy
Kiếm rơi xuống mặt đất, Mộ Dung Tỳ ngây ra, sau đó ngẩng đầu lên, nhìn về phía Mộ Dung Hằng.
Mộ Dung Hằng âm trầm nhìn hắn, không biết là đang nghĩ cái gì.
Hai người đứng đối diện nhau, thật lâu sau cũng không ai mở miệng.
Toàn bộ cung điện yên ắng, không có chút âm thanh.
Lão Hoàng đế nhắm mắt lại, khi mở mắt ra, giọng nói có phần mệt mỏi, kêu một tiếng, "Người đâu."
Thực nhanh đã có thị vệ tiến vào.
Lão Hoàng đế hạ lệnh, nói: "Giam Thái Tử điện hạ vào thiên lao, chờ xử lí."
"Bệ hạ!" Hoàng Hậu khóc lóc, quỳ trước mặt Hoàng đế, chỉ trong chớp mắt, bà như già đi mười tuổi, bà khóc lóc, không ngừng dập đầu, "Bệ hạ, ngài tha cho A Tỳ đi! Nếu thật sự muốn mạng đổi mạng, lấy mạng thiếp mà đổi!"
Hoàng đế không biểu tình nhìn bà, lại hạ lệnh: "Đưa Hoàng Hậu nương nương hồi cung, từ hôm nay trở đi, không có sự cho phép của ta, không được rời cung điện nửa bước."
"Vâng, bệ hạ!" Hai gã thị vệ tiến tới, cung kính với Hoàng Hậu, nói: "Hoàng Hậu nương nương, mời."
Hoàng Hậu quỳ trên mặt đất không chịu đi, còn muốn tiếp tục cầu tình, Mộ Dung Tỳ tiến lên vài bước, nâng bà lên: "Mẫu hậu, người trở về đi, bảo trọng thân thể. Hiện giờ nhi tử... là trừng phạt đúng tội."
Hoàng Hậu không ngừng lắc đầu, nước mắt tang thương không ngừng tuôn ra.
Mộ Dung Tỳ khuyên nhủ mãi, rốt cuộc Hoàn Hậu mới lưu luyến rời đi.
Trong lòng bà không ngừng an ủi mình, bệ hạ không muốn lấy mạng nhi tử, chuyện này vẫn còn đường cứu vãn. Hiện tại bà không cần gì hơn, chỉ hy vọng nhi tử có thể tồn tại, có làm Thái Tử hay không, không quan trọng.
Sau khi Hoàng Hậu rời đi, Mộ Dung Tỳ cũng bị giải vào thiên lao.
Trong cung điện vô cùng an tĩnh, kết cục này tới quá mức dễ dàng, khiến con người ta khó có thể thích ứng.
Lão Hoàng đế ngồi trên ghế, cả người phảng phất già đi rất nhiều. Ông tựa đầu vào ghế ngồi, nhắm mắt lại, vẫy tay nói: "Tất cả đều lui xuống đi, trẫm muốn yên tĩnh trong chốc lát."
Mọi người lục tục rời đi.
Ra khỏi cung, Mộ Dung Thâm than thở, "Không ngờ hắn lại không hề phản kháng chút nào."
Mộ Dung Hằng không đáp lại, trong đầu nhớ tới ánh mắt Mộ Dung Tỳ nhìn hắn. Không có lệ khí, cũng không có hận ý, bình tĩnh như mặt nước phẳng lặng.
Khương Linh Lung chờ ở nhà, đã sốt ruột muốn chết, rốt cuộc cũng thấy Mộ Dung Hằng trở về, nàng vội vàng chạy tới trước mặt hắn, hỏi: "Thế nào? Thái Tử bị bắt chưa?"
Mộ Dung Hằng cười, xoa đầu nàng, nhẹ nhàng "ừ" một tiếng.
Ánh mắt Khương Linh Lung sáng lên, vội nói: "Tối nay ta có nên xuất chiêu không?"
Người đời sợ quỷ thần, chiêu giả chết này, vốn muốn khiến Mộ Dung Tỳ làm chuyện trái lương tâm sợ hãi, bắt hắn phải thừa nhận mọi chuyện.
Mộ Dung Hằng lắc đầu, "Không cần giả thần giả quỷ, hắn đã thừa nhận toàn bộ."
"Cái gì? Thừa nhận tất cả?" Khương Linh Lung cả kinh, đôi mắt trợn tròn, "Sao hắn lại nhận tội? Vậy... vậy phụ hoàng định xử trí hắn thế nào?"
"Chưa biết, tạm thời bị giải vào thiên lao."
...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!