Chương 41: Mộ Dung Tỳ

Edit: Quanh

Beta: Nhược Vy

Lúc Mộ Dung Tỳ tiến vào, Hoàng Đế, Hoàng Hậu, Thái Hậu, Mộ Dung Hằng và Mộ Dung Thâm, tất cả mọi người đều đang chờ hắn.

Mộ Dung Tỳ đã chuẩn bị tâm lý từ trước, vậy nên không hề sợ.

Hoàng Hậu vừa thấy hắn, lập tức kích động, bật dậy khỏi ghế, "Con của ta, mau tới đây! Mau, mau nói với phụ hoàng, chuyện này không liên quan tới con!"

Bà vừa nói vừa kéo Mộ Dung Tỳ tới trước mặt Hoàng Đế, hai người cùng quỳ xuống, "Bệ hạ, Tỳ nhi vốn nhân hậu, sao có thể làm ra loại chuyện này? Thỉnh người xem xét rõ ràng!"

Hoàng đế lạnh mắt nhìn bọn họ, mở miệng nói: "Đều là nhi tử của trẫm, nếu nó không làm, sao trẫm lại oan uổng nó?"

"Bệ hạ!"

"Người đâu, dẫn tên thái giám kia ra đây!"

Hoàng đế vừa dứt lời, ánh mắt Mộ Dung Tỳ hơi chuyển động.

Một lúc sau, Tiểu Sơ Tử đã nhanh chóng được hai tên thị vệ xách tới, nặng nề ném xuống đất. Cả người Tiểu Sơ Tử toàn là thương tích, phát run, quỳ trên mặt đất, "Hoàng Thượng tha mạng, Thái Hậu nương nương tha mạng, Vương Gia tha mạng!"

Hoàng Đế lạnh lẽo nhìn hắn ta, tầm mắt chuyển qua Mộ Dung Tỳ, "Thế nào? Nhận ra hắn không?"

Mộ Dung Tỳ nhìn lướt qua Tiểu Sơ Tử, sau đó nói: "Nhận ra ạ."

Mộ Dung Tỳ vừa nói xong, tất cả mọi người đều ngạc nhiên.

Hoàng Hậu sợ tới mức mặt mũi trắng bệch, lặng lẽ nắm chặt tay Mộ Dung Tỳ, "A Tỳ..."

Hoàng đế ngây ngốc, ánh mắt nhìn Mộ Dung Tỳ trở nên phức tạp hơn. Đó là nhi tử của ông, tính cách của hắn như thế nào, chính ông rõ ràng nhất. Với tính tình của hắn, hắn sẽ không thừa nhận loại chuyện này, thậm chí còn đẩy người khác ra chịu tội thay, cho nên thấy hắn hành động khác thường như vậy, ông giật mình.

Hoàng đế im lặng trong chốc lát, nhìn Tiểu Sơ Tử, lạnh lùng nói: "Lặp lại những lời ngươi vừa nói lúc nãy cho trẫm."

"Vâng... Vâng, bệ hạ" Cả người Tiểu Sơ Tử run rẩy, nói cũng không rõ lắm, lắp bắp nói: "Hôm qua, sư phụ nấu canh cho Vương phi, lúc nấu... nấu xong... sư... sư phụ ra ngoài đi nhà xí. Nô tài... nô tài nghe theo lệnh của Thái tử điện hạ, thừa dịp... thừa dịp không ai canh giữ Ngự Thiện Phòng, dùng Đoạn Trường Thảo Thái tử điện hạ đưa cho... bỏ vào canh... Đúng lúc đấy, Yên Chi cô nương tới lấy canh, nô tài... nô tài liền bỏ canh vào hộp đồ ăn, đưa cho Yên Chi cô nương..."

Nói xong, hắn đập đầu xuống đất, "Bệ hạ, những lời nô tài nói là thật, nô tài cũng không thể phản kháng, Thái Tử đe dọa tới người nhà của nô tài, nô tài không thể không làm! Bệ hạ... bệ hạ tha mạng!"

"Những lời hắn nói, con có muốn giải thích gì không?" Hoàng đế lạnh lùng nhìn Mộ Dung Tỳ, hỏi.

Mộ Dung Tỳ im lặng hồi lâu, bỗng nhiên bật cười thành tiếng.

Thái Hậu nhăn mày, phẫn nộ đập bàn, "Cười cái gì! Quả là hỗn trướng."

Mộ Dung Tỳ ngẩng đầu, nhìn về phía trước, giọng nói trầm ổn, nghe không ra chút sợ hãi, "Đây không phải là chuyện mọi người mong muốn nhất sao? Từ nhỏ đến lớn, mọi người luôn mong ta phạm vào sai lầm, không phải các người mong ta phạm sai lầm, phế đi tước vị Thái Tử của ta sao?"

Mộ Dung Tỳ cười khổ, "Phụ hoàng, người đừng nói vội, người thử hỏi lương tâm của chính mình xem, có thật là người chưa từng nghĩ tới việc phế con không? Bởi vì tổ tiên định ra quy củ, người không thể phế được con, cho nên nhiều năm trôi qua, mọi người không lúc nào là không nhìn chằm chằm vào sai lầm của con. Các người có biết mấy năm qua ta sống thế nào không? Mỗi một bước phải thật cẩn thận, như đi trên băng mỏng, sợ sẽ bước nhầm.

Phụ hoàng, Hoàng Tổ Mẫu, hai người có bao giờ tự hỏi chính mình xem, các người có luôn thiên vị lão Tứ hay không? Các người nghĩ xem?"

Mộ Dung Tỳ nói xong, toàn cung điện trở nên an tĩnh, không có chút âm thanh nào. Tất cả mọi người nhìn hắn, đều trầm ngâm suy tư.

Lúc sau, Hoàng đế mới nhìn hắn, nói: "Con thừa nhận mình hạ độc Khương Linh Lung?"

Lúc này Mộ Dung Tỳ cũng không muốn biện hộ, cho dù hắn có biện hộ, chỉ sợ bọn họ cũng có rất nhiều biện pháp đối phó hắn. Cho nên, hà tất phải lãng phí thời gian.

Hắn không thừa nhận, nhưng cũng không nói là mình làm, chỉ nói: "Phụ hoàng muốn đánh muốn giết, nhi thần không hề oán hận."

"A Tỳ!" Hoàng Hậu nắm chặt tay Mộ Dung Tỳ, ngẩng đầu, đôi mắt đỏ bừng nhìn hắn, "Con nói hươu nói vượn gì đấy!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!