Edit: Quanh
Beta: Nhược Vy
Sáng sớm hôm sau, Thái Hậu và Hoàng Đế đang ăn sáng.
Yên Chi hoang mang chạy vào, "Hoàng Thượng, Thái Hậu nương nương, xảy ra chuyện lớn!"
Yên Chi chạy vào trong điện, quỳ gối, cả người run bần bật, "Hoàng Thượng, Thái Hậu nương nương, xảy ra chuyện lớn!"
Thái Hậu nhíu mày, không vui quát lớn, "Có chuyện gì? Mới sáng sớm đã ồn ào cái gì?!"
Yên Chi là nha hoàn hầu hạ bên người Thái Hậu, vô cùng hiểu chuyện, Thái Hậu rất hài lòng, nhưng hôm nay lại không có quy củ, Thái Hậu răn dạy một phen mới hỏi: "Đến tột cùng có chuyện gì, từ từ nói."
Sắc mặt Yên Chi trắng bệch, bả vai run rẩy, môi mấp máy, "Hồi… Hồi Thái Hậu nương nương, Tứ Vương phủ…Tứ Vương phủ đến báo tin…Tứ Vương phi…"
"Linh Lung…Linh Lung làm sao, mau nói nhanh!" Thái Hậu bị lời nói của Yên Chi dọa sợ, đôi đũa đang cầm rơi xuống bàn.
Hốc mắt Yên Chi đỏ bừng, nước mắt trào ra, "Vương phi nương nương… Hoăng [1]!"
[1] Hoăng: cách để nói quý tộc, quan lớn qua đời ở thời xưa
Thái Hậu nghe xong, cả người run lên, suýt ngã xuống.
"Thái Hậu!" Mấy ma ma ở phía sau đồng loạt tiến lên, cuống quít đỡ bà dậy.
"Những gì ngươi nói… là sự thật?" Hoàng Đế ngồi bên cạnh, mở to hai mắt, bả vai run rẩy, trong mắt tràn đầy vẻ khó tin.
Yên Chi khóc lóc nói: "Hồi bệ hạ, Tứ Vương gia báo tin từ trong phủ… Là Hà thái y chẩn bệnh…"
Người còn đang sống sờ sờ vậy mà lại đột ngột chết, tin tức này giống như sấm sét giữa trời quang, cả Hoàng cung đều chấn động.
Hoàng đế và Thái Hậu biết được tin tức, vội vàng chạy tới Tứ Vương phủ.
Cữu cữu của Khương Linh Lung
- Tống Lăng Thiên, Tống Bảo Châu và Tống Bảo Trân cũng vội vàng chạy đến.
Trong Vương phủ, quang cảnh khóc lóc bi thương. Trước phòng Khương Linh Lung, đám hạ nhân, từng người từng người khóc rống, bầu không khí tang thương bao trùm cả Vương phủ.
Lúc Hoàng đế và Thái Hậu tới, cửa phòng Khương Linh Lung đóng kín, đám hạ nhân đang quỳ gối bên ngoài.
Hoàng Đế đau lòng, lạnh giọng hỏi: "Nương nương đâu!"
Người đứng ở hàng đầu tiên chính là Hà Thanh, hắn vội tiến lên, quỳ xuống, "Hồi bệ hạ, Vương phi nương nương trúng độc Đoạn Trường Thảo, vậy nên…vậy nên mới hương tiêu ngọc vẫn…"
Hà Thanh đấm ngực tự trách, "Là thần vô năng, không thể cứu được Vương phi nương nương, thỉnh bệ hạ trách phạt!"
Hoàng đế nghe xong, thân thể không chịu khống chế, lảo đảo lùi lại hai bước, "Đoạn… Đoạn Trường Thảo… Sao có thể..."
Ngay cả hài tử ba tuổi cũng biết Đoạn Trường Thảo là độc dược, ăn vào chẳng khác nào mất mạng?
Thái Hậu đã sớm lệ rơi đầy mặt, không đứng dậy nổi, các ma ma phải đỡ lấy bà.
"Linh Lung… Linh Lung đâu?"
Hà Thanh vội nói: "Hồi Thái Hậu, Vương phi đang ở trong phòng."
"Đỡ ai gia qua đó, ai gia… muốn tận mắt nhìn thấy." Bà thở sâu, sau đó liền bước từng bước tới cửa phòng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!