Chương 39: Hạ độc

Edit: Quanh

Beta: Nhược Vy

Gần đây Khương Linh Lung có chút phiền lòng. Nàng mang thai mới sáu tháng nhưng bụng đã vô cùng lớn, khi đi đứng mất rất nhiều sức.

Tôn ma ma cũng cảm thấy kỳ lạ, nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có thể trấn an Khương Linh Lung: "Chắc do thai nhi trong bụng lớn."

"..."

"Nương nương, đây là chuyện tốt, chứng tỏ hài tử rất khỏe mạnh!"

Khương Linh Lung vẫn cảm thấy phiền lòng, tại sao bụng lại lớn như vậy?

Bụng lớn còn chưa nói, đã vậy nàng còn béo lên, trước kia khuôn mặt nhỏ như lòng bàn tay, hiện tại lại tròn, cằm có hai ngấn, xấu đến mức nàng không dám soi gương.

Hơn nữa lần trước ra ngoài, có người còn hỏi nàng sắp sinh phải không.

Sinh cái gì mà sinh!

Tuy vậy Thái Hậu nương nương lại rất cao hứng, nói rằng nhìn bụng Khương Linh Lung liền biết đó là nam hài.

Có phải nam hài hay không, chính Khương Linh Lung cũng không biết, nhưng nàng có thể khẳng định Thái Hậu và Hoàng Thượng đều hy vọng nàng có thể sinh tiểu Vương gia.

Bởi vì chuyện này, áp lực của nàng rất lớn, tuy rằng Mộ Dung Hằng luôn trấn an nàng, hắn thích cả tiểu Vương gia và tiểu Quận chúa. Nhưng có mấy đôi mắt nhìn chằm chằm vào cái thai của nàng, không thể không có áp lực. Đặc biệt là Thái Hậu nương nương, mỗi ngày đều phái người ở trong cung mang đồ bổ tới, có thể thấy được bà rất coi trọng chuyện này.

Có thể nói, quan tâm và yêu thương đều biến thành áp lực.

Hôm nay, Thái Hậu lại sai Yên Chi tới đưa đồ bổ cho Khương Linh Lung

Khi Yên Chi tới Ngự Thiện Phòng lấy đồ bổ, Tiểu Sơ Tử đã mang ra cho nàng, vừa thấy Yên Chi thì vội cười hì hì nói: "Yên Chi tỷ tỷ, đệ đang chuẩn bị mang cho tỷ đấy!"

Yên Chi tiến lên một bước, xách lấy cái hộp, "Thật vậy không, cảm ơn đệ."

Tiểu Sơ Tử vội lắc đầu, "Không vất vả, không vất vả, Yên Chi tỷ tỷ mau mang cho Tứ Vương phi đi."

"Ai da, tỷ đi đây."

Chân trước Yên Chi vừa đi, nụ cười trên mặt Tiểu Sơ Tử liền biến mất, đầu đầy mồ hôi lạnh, sắc mặt trắng như tờ giấy.

"Tiểu Sơ Tử! Tiểu Sơ Tử!"

"Ai da, sư phụ, tới đây!"

Tiểu Sơ Tử nghe thấy sư phụ ở bên trong gọi hắn, cuống quít lau mồ hôi trên trán, nhanh chóng chạy vào, "Sư phụ, người tìm đồ đệ?"

"Canh bổ ta mới nấu cho Vương phi nương nương đâu? Không phải ta để ở đây sao?!"

Sư phụ của Tiểu Sơ Tử là đại trù Ngự Thiện Phòng, món canh mà mỗi ngày Khương Linh Lung uống lót dạ là do ông phụ trách.

Mồ hôi trên trán Tiểu Sơ Tử lại tuôn ra, hắn lau đi theo bản năng, nói: "Sư phụ, vừa rồi Yên Chi tỷ tỷ tới, con... con đưa cho tỷ ấy rồi."

"Vậy sao?" Đường Đại Hải nghi hoặc nhìn hắn, "Ôi, sao trán con đổ nhiều mồ hôi thế này? Làm sao vậy?"

Tiểu Sơ Tử sợ tới mức ngực run lên, vội nói: "Không... Không có gì, chỉ là hơi nóng, chắc là... Chắc là do cảm mạo."

"Chậc, cảm mạo à." Đường Đại Hải híp mắt, có phần lo lắng, "Ai da, cảm mạo như thế này, con mau trở về nghỉ ngơi đi, đừng làm việc nữa."

Tiểu Sơ Tử nghe vậy, trong lòng nhẹ nhàng thở ra, chỉ hận bây giờ không thể cách xa Kinh thành vạn dặm. Trời mới biết lúc hắn hạ dược vào canh, sợ tới mức tim sắp trào ra khỏi cổ họng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!