Chương 34: Đồn đại

Edit: Quanh

Beta: Nhược Vy

Chuyện Khương Linh Lung mang thai nhanh chóng truyền vào trong cung.

Lão tổ tông và Hoàng đế bệ hạ đều vô cùng cao hứng. Thái Hậu còn đặc biệt ban cho Khương Linh Lung rất nhiều ma ma có kinh nghiệm, mặt khác còn thỉnh thêm hai vị thái y, chuyên môn chiếu cố cho nàng.

Khương Linh Lung có chút thụ sủng nhược kinh, Tôn ma ma lặng lẽ nói với nàng: "Tiểu thư, hiện tại người hiểu chưa, cái này gọi là mẫu bằng tử quý!"

Khương Linh Lung nghe vậy, không tìm được lời phản bác. Hoàng tổ mẫu vẫn luôn đối xử với nàng không tệ, nhưng so với trình độ hiện tại, thật đúng là theo lời Tôn ma ma nói, mẫu bằng tử quý.

Vốn là hỉ sự, nhưng vài ngày trôi qua, tự dưng lại có những lời đồn che trời lấp đất.

Tuy Khương Linh Lung an tâm ở nhà dưỡng thai, nhưng những lời đồn lung tung kỳ quái đó, ít nhiều Khương Linh Lung vẫn nghe thấy được.

Trước kia có lời đồn nói khi ở chiến trường, Mộ Dung Hằng bị thương, không còn khả năng sinh đẻ. Hiện tại Khương Linh Lung hoài thai, đương nhiên là có ít lời khó nghe dơ bẩn.

Lúc Khương Linh Lung nghe thấy lời này, vô cùng tức giận.

Tôn ma ma không ngừng xoa dịu nàng, nói: "Mấy lời đồn đại lung tung đó nương nương chớ có để trong lòng, tránh chuốc bực vào thân, cẩn thận đừng để động thai!"

Tuy ngày nào ma ma cũng khuyên nàng, nhưng chuyện này vẫn trở thành khúc mắc trong lòng Khương Linh Lung. Đương nhiên, có người còn tức giận hơn cả Khương Linh Lung.....

Hôm nay, Mộ Dung Hằng ở quân doanh luyện binh.

Diệp phó tướng vội vàng chạy tới, nói: "Vương gia, những kẻ trong nhà lao lại náo loạn, có nên..."

Mộ Dung Hằng không chút biểu tình, lạnh lùng nói: "Cứ để cho bọn chúng náo loạn."

Diệp phó tướng nghe được, lòng bàn tay đổ mồ hôi, thật cẩn thận nói: "Vương gia, thuộc hạ có câu này, không biết có nên nói hay không..."

Mộ Dung Hằng liếc mắt nhìn hắn, "Nói."

Mặt Mộ Dung Hằng không chút biểu tình thực sự dọa người, trái tim Diệp phó tướng nhảy thình thịch, ấp úng một hồi lâu mới nói: "Vương gia, thuộc hạ cảm thấy vẫn nên thả họ đi, đều là dân chúng, ngài bắt bọn họ lại, nếu truyền ra ngoài, không tốt cho thanh danh của ngài."

Mộ Dung Hằng không lên tiếng.

Dân chúng?

Chậc, sợ là không đơn giản như vậy.

Trước kia có lời đồn Mộ Dung Hằng không có khả năng sinh đẻ, người ngoài nói như thế nào cũng không liên quan đến hắn, hắn không sao cả. Nhưng hiện tại lại hắt nước bẩn lên người Lung Nhi, hắn nhịn không nổi.

Còn đám dân chúng bịa đặt đó, hắn không dám nói toàn bộ, nhưng ít nhất cũng hơn một nửa bị mua chuộc.

Danh tiếng Mộ Dung Hằng ở dân gian luôn luôn tốt, hắn không tin dân chúng sẽ bịa đặt lung tung. Còn ai tung ra loại đồn đại này, nhắm mắt cũng có thể đoán được.

Mộ Dung Hằng phiền chán với kẻ quấy rối đó. Trước kia đại ca đối phó với hắn, hắn còn có thể vững vàng. Hiện tại Lung Nhi lại bị liên lụy vì hắn, hắn thật sự không nhịn được.

Mấu chốt nhất chính là, nếu hắn làm phụ vương, lấy tính tình của đại ca, chỉ sợ hài tử này sẽ không được thuận lợi sinh ra.

Bởi vì nghĩ như vậy, Mộ Dung Hằng phái hơn nửa người của thiết kỵ binh, mỗi ngày mười hai canh giờ, trông chừng Khương Linh Lung một tấc không rời, bảo vệ không chút sơ hở.

Bây giờ muốn lật đổ Mộ Dung Tỳ thì rất đơn giản. Chỉ cần tìm ra bằng chứng lúc ấy Mộ Dung Tỳ sai người hạ độc hắn, hại hai chân hắn tàn phế, ở trên chiến trường hao tổn binh lực, liền có thể danh chính ngôn thuận tiêu diệt hắn ta.

Lúc trước Mộ Dung Hằng chỉ có một mình, có phần không muốn tranh, cũng không có hứng thú tranh. Nhưng hiện tại, vì thê tử và hài tử, hắn cần phải tranh.

Lão Thất nói đúng, hiện giờ đại ca còn chưa đăng cơ đã một lòng một dạ đối phó hắn, nếu thật sự lên làm Hoàng đế, sao hắn có thể có kết cục tốt?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!