Chương 30: Ghen ghét

Edit: Quanh

Beta: Nhược Vy

Khương Linh Lung chữa bệnh hơn nửa tháng, chân Mộ Dung Hằng cũng dần khôi phục, càng ngày càng tốt, chỉ cần đi chậm một chút, so với người bình thường cũng không khác biệt lắm, lại chăm sóc thêm một khoảng thời gian nữa, vậy thì có thể hoàn toàn khôi phục.

Đương nhiên, khoảng thời gian này khôi phục nhanh là vì ngoại trừ ngày nào cũng châm cứu, tập đi, thi thoảng Lục Song Ngưng còn kê thuốc cho hắn, căn cứ vào tình hình cơ thể hắn mà điều chỉnh việc dùng thuốc, do vậy cũng có công lớn.

Cổ họng Khương Linh Lung mới khỏi chưa được vài ngày, đúng lúc tới sinh thần của Thái Hậu nương nương.

Khương Linh Lung không biết tặng cái gì, vắt hết óc cũng nghĩ không ra, Mộ Dung Hằng bảo nàng làm cho Thái hậu nương nương một chén mì trường thọ.

Khương Linh Lung nghe xong thì trợn trắng mắt. Đùa gì vậy, bây giờ nàng không hề tin tưởng vào trù nghệ của mình.

Mộ Dung Hằng vuốt đầu nàng, cười nói: "Đừng lo, ta đã sớm chuẩn bị lễ vật, ngày mai lấy danh nghĩa của nàng tặng cho Thái Hậu."

Khương Linh Lung ngây người, chớp mắt nhìn Mộ Dung Hằng, "Tướng công, thế này... Chẳng phải có chút không ổn sao?"

Mộ Dung Hằng cười nói: "Không sao, hôm nay ta dâng lễ vật, sang năm sẽ là nàng, từ giờ trở đi nàng cứ nghĩ xem sang năm muốn tặng lễ vật gì cho Hoàng tổ mẫu."

Khương Linh Lung tò mò nhìn hắn, "Hoàng tổ mẫu thích lễ vật gì?"

Mộ Dung Hằng nhìn dáng vẻ tò mò của Khương Linh Lung, không nhịn cười được, nói: "Ta đoán Hoàng tổ mẫu sẽ rất thích hài tử của chúng ta."

Khương Linh Lung ngây ra, nhanh chóng phản ứng lại, thẹn thùng cúi đầu cười.

Hài tử, nàng cũng rất muốn có hài tử nha.....

Bởi vì sinh thần của Thái Hậu, sáng sớm hôm sau, Mộ Dung Hằng cùng Khương Linh Lung vào cung.

Lúc tới cung của Thái Hậu, trong điện đã vô cùng náo nhiệt, hoàng tử công chúa, nương nương các cung tới rất nhiều.

Còn chưa đi vào thì đã nghe thấy bên trong truyền tới giọng nói.

"Tứ vương gia đến, Tứ vương phi đến!"

Mộ Dung Hằng cùng Khương Linh Lung mới vào cửa, cung nhân bên trong cao giọng hô một tiếng.

Người bên trong nghe thấy, sôi nổi nhìn ra phía cửa.

Nhưng lúc Mộ Dung Hằng đi vào, tất cả mọi người vô cùng kinh sợ. Thời gian trước Mộ Dung Hằng tiến cung còn chống quải trượng, lần này tiến cung không chỉ không cần quải trượng, đi đứng cũng không khác gì người bình thường.

Thái Hậu nhìn Mộ Dung Hằng, vô cùng kích động, vội nói: "Hằng Nhi, mau, mau tới đây, để Hoàng tổ mẫu nhìn xem."

Mộ Dung Hằng mỉm cười đi tới chỗ Thái Hậu.

Đôi mắt mọi người nhìn chằm chằm hắn, biểu tình trên mặt đều lộ ra vẻ không thể tin được. Bởi vì không ai nghĩ đến, một kẻ hai chân tàn phế, thế mà lại hoàn toàn trở nên bình thường.

Khí chất quanh thân Mộ Dung Hằng rất mạnh. Hắn đứng ở chỗ này, không ai có thể bỏ qua, ánh mắt mọi người đều không tự giác mà bị hắn hấp dẫn.

Khả năng bởi vì hơn mười tuổi đã xuất chinh, trên người Mộ Dung Hằng ngoại trừ quý khi trời sinh, còn có khí tràng lạnh lẽo khiến mọi người run sợ.

Từ thời khắc hắn xuất hiện, toàn bộ cung điện trở nên yên tĩnh, không ai dám ồn ào, thậm chí là ngừng hô hấp theo bản năng.

Mộ Dung Hằng đi tới trước mặt Hoàng Thái Hậu.

Hoàng Thái Hậu kích động rơi nước mắt, nắm chặt tay Mộ Dung Hằng, "Hằng nhi, xem như con đã khỏe lại rồi!"

Mộ Dung Hằng hơi mỉm cười, nói: "Vâng, tôn nhi rất khỏe, mấy ngày qua đã làm Hoàng tổ mẫu lo lắng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!