Chương 26: Không cho chàng đụng vào ta

Edit: Quanh

Beta: Nhược Vy

Lúc Mộ Dung Hằng trở về phòng, Khương Linh Lung đang chờ hắn.

Bởi vì lo lắng khẩn trương, cho nên nàng đứng trong sân, thấy Mộ Dung Hằng trở về, nàng lập tức chạy tới, "Tướng công, Lục Ý..."

Mộ Dung Hằng nhíu mày, lập tức cầm chặt tay nàng, "Sao lại ra ngoài? Trời lạnh như vậy, nàng xem tay nàng thật lạnh."

Vừa nói, vừa kéo Khương Linh Lung vào trong phòng.

Khương Linh Lung sốt ruột, không ngừng hỏi hắn, "Rốt cuộc là như thế nào? Nàng ta có làm sao không?"

Vào phòng, Mộ Dung Hằng dắt Khương Linh Lung tới lò sưởi ở giữa phòng, nắm tay nàng, hướng về phía lò sưởi.

"Tướng công..."

Mộ Dung Hằng vuốt đầu nàng, "Nương tử ngốc, lo lắng cái gì, nàng ta không sao."

Khương Linh Lung nghe xong, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, "Ta còn thật sự nghĩ là..."

Nàng thật sự sợ Lục Ý xảy ra chuyện gì, cho dù nàng ta không phải nha hoàn thông phòng của tướng công, nhưng dù sao cũng đã theo hắn nhiều năm như vậy, nếu thực sự có cái gì, nàng sợ tướng công sẽ mắng nàng.

Mộ Dung Hằng nhìn nàng, nói: "Mấy chục đại bản mà thôi, còn không đến mức đòi mạng nàng ta, nàng ta tranh thủ lúc nàng không ở đây, tự tiện đối phó với người trong phòng nàng, lại bất kính với nàng, phạt nàng ta mấy chục đại bản, là nàng ta nên chịu."

Mộ Dung Hằng vừa nói, vừa dắt Khương Linh Lung đến mép giường, "Lên giường trước đi, ta đi tắm, lát nữa về."

Nói xong, hắn xốc chăn giúp Khương Linh Lung.

Khương Linh Lung co chân, lên giường, chui vào trong chăn.

Mộ Dung Hằng để chăn lại gần, tỉ mỉ dịch chăn cho nàng.

Toàn thân được chăn bông dày bao bọc, nửa bên mặt cũng ở trong chăn, chỉ lộ ra một đôi mắt đen bóng, sáng lấp lánh nhìn Mộ Dung Hằng, "Tướng công, sao tối nào chàng cũng phải tắm rửa vậy, như thế rất lạnh."

Mộ Dung Hằng cười cười, "Thói quen."

Mộ Dung Hằng thích sạch sẽ, cho dù trước kia đôi chân không tiện, vẫn sai người chuẩn bị nước tắm mỗi ngày, hắn sẽ ngâm mình một lát.

Hắn cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên môi Khương Linh Lung, "Ngoan, nương tử, chút nữa ta về."

Khương Linh Lung gật đầu, "Tướng công, ta chờ chàng."

Ở phía sau phòng tắm, hạ nhân đã chuẩn bị nước, nước vẫn còn ấm, Mộ Dung Hằng cởi quần áo, vào chậu tắm.

Gần đây, so với hồi còn ở núi Thanh Dương, tình trạng có vẻ tốt hơn.

Chỉ cần không đi quá nhanh, thậm chí còn không cần quải trượng.

Nhưng không thể đi nhanh được.

Mộ Dung Hằng gác chân lên chậu tắm, nhắm mắt dưỡng thần, trong đầu nghĩ tới lời nói của phụ hoàng với hắn ngày hôm nay.

"Đại ca con tư chất ngu dốt, lòng dạ hẹp hòi, thật sự không thích hợp làm vua của một nước. Lão Tứ, phụ hoàng biết chí con không ở giang sơn, nhưng ngoại trừ con, trẫm thật sự không biết nên giao giang sơn cho ai. Tổ tiên không dễ dàng mới có được thiên hạ, nếu lụi tàn ở thế hệ này, trẫm chết cũng không nhắm mắt."

Hôm nay phụ hoàng đã nói rất rõ ràng, muốn phế đại ca, truyền ngôi vị Hoàng đế cho hắn, nhưng chí hắn không ở đây, thật sự không có hứng thú với ngôi vị Hoàng đế.

Nửa đời trước, hắn đã cống hiến toàn bộ cho quốc gia, hơn mười tuổi tham gia chiến trường, những năm gần đây, mỗi ngày có hơn phân nửa thời gian là ở biên cương, thậm chí ăn Tết cũng không có cách nào trở về.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!