Chương 25: Trừng phạt Lục Ý

Edit: Quanh

Beta: Nhược Vy

Khương Linh Lung ra lệnh xong, để Tôn ma ma đỡ Mai Hương, cùng nhau quay về trong viện.

Lục Ý nhanh chóng bị mang vào viện, thấy Khương Linh Lung cũng không quỳ, chỉ hành lễ đơn giản, hô một tiếng "Vương phi."

Lò sưởi trong phòng rất ấm áp, Khương Linh Lung ngồi trên ghế, trong tay còn ôm một cái lò sưởi. Nàng khẽ nâng mí mắt, nhàn nhạt nhìn Lục Ý, "Thấy bổn vương phi, sao lại không quỳ?"

Lục Ý vốn không phục Khương Linh Lung, đứng thẳng tắp ở chỗ đó, nói: "Bẩm Vương phi nương nương, Vương gia đặc biệt cho phép nô tỳ không phải quỳ trước bất kỳ ai trong phủ."

Khương Linh Lung hơi ngẩn ra, cho phép nàng ta không phải quỳ?

Nha hoàn này có quan hệ gì với tướng công?

Lục Ý thấy Khương Linh Lung ngây ngốc, liền biết nàng ta không làm gì được nàng! Dù gì khi Du phi nương nương còn sống, nàng cũng được chính miệng nương nương ban tặng cho Vương gia. Mấy năm nay, nàng vẫn luôn ở bên cạnh Vương gia, tuy Vương gia chưa bao giờ chạm vào nàng, nhưng sớm hay muộn nàng cũng là người của Vương gia!

Vị Vương phi này, cũng chỉ là tiểu nha đầu mà thôi. Tuy nói là biểu tiểu thư tướng phủ, nhưng nàng đã hỏi qua, vị biểu tiểu thư này ở tướng phủ không được sủng ái, sống trong căn viện hẻo lánh, căn bản không có ai để ý sống chết của nàng ta.

Một nha đầu cha nương chết sớm, nhà mẹ đẻ không có bối cảnh, nàng thật đúng là không để nàng ta vào mắt.

Từ nhỏ nàng đã đi theo bên cạnh Du phi, tuy là nha hoàn, nhưng Du phi nương nương lại coi nàng như nữ nhi mà nuôi dưỡng, từ nhỏ đến lớn ở cùng Vương gia, lại chiếu cố hắn nhiều năm như vậy, nếu thật sự cãi nhau với Vương phi, thể nào Vương gia cũng sẽ cho nàng chút mặt mũi.

Nghĩ như vậy, Lục Ý càng thêm không kiêng nể gì, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề, hỏi: "Vương phi kêu ta tới là có chuyện gì? Nếu không có việc gì, ta đi trước, còn rất nhiều chuyện đang chờ ta xử lý."

Nàng xưng "ta", không có nửa phần tôn trọng với Khương Linh Lung.

Khương Linh Lung vốn không phải người dễ tức giận, nếu Mai Hương không bị khi dễ thành như vậy, nàng còn không tính toán so đo. Nhưng lúc này lại vô cùng bực tức, ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm Lục Ý, "Bổn vương phi còn chưa cho đi, ngươi gấp cái gì?"

Lục Ý không kiên nhẫn nói: "Ngài còn muốn phân phó gì?"

Khinh thường rõ ràng như vậy, Khương Linh Lung có tốt tính thế nào cũng hoàn toàn phát giận, đột nhiên nàng đập bàn, "Làm càn! Ngươi có thái độ gì đây! Tôn ma ma, vả miệng nàng ta!"

"Vâng! Nương nương!" Giọng Tôn ma ma to lớn vang dội, bước đến trước mặt Lục Ý, chưa cho nàng ta cơ hội phản ứng, vung tay tát, hung hăng vả lên mặt Lục Ý.

Mai Hương ở bên cạnh nhìn, tâm tình vô cùng sảng khoái, mấy ngày qua phải chịu ủy khuất, giờ phảng phất như không coi ai vào mắt.

Lục Ý bị tát cho ngây ngốc, nàng ta khó tin, trừng mắt nhìn Tôn ma ma, "Ngươi... Ngươi dám đánh ta? Ngươi biết ta là ai không?"

Tôn ma ma hừ lạnh một tiếng, "Ta mặc kệ ngươi là ai, ngươi bất kính với nương nương, nên đánh!"

Lục Ý bỗng nhiên quay đầu lại, nhìn về phía Khương Linh Lung.

Nàng ta cắn chặt môi, hận ý trong mắt không thèm che dấu.

Khương Linh Lung nhìn nàng, nói: "Một cái tát này là đánh ngươi không coi ai ra gì, bất kính với ta. Kế tiếp, chính là đòi lại công đạo cho Mai Hương."

Khương Linh Lung vừa nói xong, trong lòng Lục Ý không tự chủ mà run lên một chút.

Không biết vì sao, nàng ta bỗng nhiên cảm thấy tiểu nha đầu này lợi hại hơn rất nhiều so với tưởng tượng của nàng ta, cũng không mềm yếu dễ bắt nạt.

"Vương... Vương phi nương nương, lời này của ngài là có ý gì?"

"Ta có ý gì, không phải chính ngươi rõ ràng nhất sao? Mai Hương theo ta mười mấy năm, hai chúng ta cùng nhau lớn lên, tuy là chủ tớ, lại thân như tỷ muội. Lần này ta cùng tướng công xa nhà, ngươi thừa dịp ta không có ở đây, vô cớ ức hiếp tra tấn Mai Hương, sai nàng làm việc nặng không nói, còn dám dùng tư hình!"

Đột nhiên giọng Khương Linh Lung cất cao, vừa dứt lời, kêu Mai Hương tới, bắt nàng gập ống tay áo lên, Mai Hương làm theo.

Dưới lớp xiêm y thật dày, trên cánh tay tinh tế, tất cả đều là vết xanh tím, có bị roi quất, cũng có bị gậy gộc đánh. Đều là lúc nàng ấy đang làm việc, bị ma ma quản sự đánh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!