Edit: Quanh
Beta: Nhược Vy
Lúc trở về vương phủ, trời đã khuya.
Trở về phòng, Khương Linh Lung lập tức nằm lên giường, Tôn ma ma vội vàng tiến lên: "Nương nương, người còn chưa rửa mặt, sao có thể lên giường nằm? Mau đứng lên rửa mặt, rửa mặt xong hẵng ngủ tiếp."
Tôn ma ma vừa nói vừa nâng Khương Linh Lung dậy.
Khương Linh Lung mệt tới mức không muốn động đậy, duỗi người, "Để ta nghỉ một lát."
"Ai da, rửa mặt rồi nghỉ." Tôn ma ma vô cùng gấp gáp, tiểu thư không hề chú trọng hình tượng chút nào, nếu sau này bị Vương gia chán ghét, cưới nữ nhân khác vào phủ, đến lúc đó chỉ sợ là khóc cũng không kịp!
"Nương nương, mau đứng lên, mau đứng lên đi." Tôn ma ma càng nghĩ càng lo lắng, không ngừng thúc giục Khương Linh Lung, "Nương nương, nếu người không sạch sẽ, Vương gia chán ghét người thì làm sao bây giờ? Một khi Vương gia chán ghét người, nửa đời sau sẽ không có ngày lành, hơn nữa..."
Tôn ma ma vẫn luôn lải nhải ở bên tai, nói rất nhiều, Khương Linh Lung có chút phiền, đang chuẩn bị ngồi dậy, liền nghe thấy giọng Mộ Dung Hằng vang lên, "Cứ để nàng ấy nằm, ngươi đem chậu rửa mặt đến đặt ở mép giường là được."
Tôn ma ma nghe thấy, lập tức quay đầu lại, vội quỳ gối vấn an, "Lão nô thỉnh an Vương gia."
"Được rồi, mang nước rửa mặt tới đây."
"Vâng, lão nô đi ngay!" Tôn ma ma nói, lập tức lui ra ngoài.
Mộ Dung Hằng chống quải trượng, từng bước một đi tới mép giường.
Tới mép giường, để quải trượng sang một bên, hắn ngồi ở mép giường, duỗi tay sờ mặt Khương Linh Lung, "Nàng nằm đi, lát nữa mang nước tới, lau qua loa là được."
Khương Linh Lung ngẩng mặt, ngón út tinh tế nhẹ nhàng chạm vào đầu ngón tay Mộ Dung Hằng, đôi mắt không hề chớp, nhìn hắn, hỏi: "Chàng có nghe thấy lời ma ma vừa nói không? Ma ma nói, tương lai có một ngày chàng sẽ phiền chán ta, không thích ta, còn có khả năng sẽ cưới nữ nhân khác vào cửa, sau đó ta bị biếm lãnh cung, sống cuộc sống lẻ loi hiu quạnh cả đời.
Ma ma nói, nữ nhân của đế vương phần lớn là kết cục này, lúc nào ta cũng phải lấy lòng chàng mới có thể được chàng thích... Tướng công, thật vậy sao?"
Hỏi đến câu cuối, giọng nàng đã rất nhỏ, khẩn trương nhìn Mộ Dung Hằng.
Mộ Dung Hằng lắc đầu, ánh mắt kiên định, "Ta sẽ không như vậy. Lung Nhi, nàng tin tưởng ta, ta chỉ sủng ái nàng, đời này sẽ không thích người khác, cũng không cần nàng tốn công lấy lòng ta, càng không có khả năng sẽ cưới nữ nhân khác, nàng hiểu không?"
Hắn vừa nói, ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt mịn màng của Khương Linh Lung, tiếng nói dịu dàng: "Lung Nhi nhà chúng ta tốt như vậy, sao ta có thể không thích nàng, cả đời cũng không thể."
Nương tử tốt như vậy, là phúc ba đời mới có thể có được nàng, sao có thể không thích.
Khương Linh Lung nhìn ánh mắt dịu dàng của Mộ Dung Hằng, vừa rồi còn có chút lo lắng, nháy mắt liền ngọt ngào, giống như được ngâm trong hũ mật.
Nghiêng thân mình, nàng gác đầu lên đùi Mộ Dung Hằng, tay ôm cổ hắn, cong mắt, cười tủm tỉm nhìn hắn, "Tướng công, chàng thật tốt."
Mộ Dung Hằng nhướng mày, cười: "Ta tốt như vậy, nàng không có gì khen thưởng sao?"
Khương Linh Lung cười hì hì, kéo cổ hắn xuống, bĩu môi hôn một cái, "Cao hứng không, tướng công?"
Mộ Dung Hằng cong môi, "Lâu hơn chút chút nữa, ta sẽ càng cao hứng."
Khương Linh Lung che miệng cười, đột nhiên lại nghĩ tới chuyện này, "Đúng rồi, tướng công, lần này chúng ta ở bên ngoài bị thích khách đuổi giết, chàng không định kể cho phụ hoàng sao? Nếu như đúng là Thái Tử làm, hắn tệ như vậy, khẳng định sẽ không dễ dàng buông tha cho chàng."
"Đương nhiên là ta biết. Nói cho phụ hoàng cũng vô dụng, quan trọng nhất chính là có chứng cứ, không có chứng cứ mà tham tấu thì sẽ bị Mộ Dung Tỳ trả đũa, nói ta mơ ước vị trí Thái Tử, hãm hại hắn."
"Nhưng phụ hoàng cùng Hoàng tổ mẫu đều thích ngài, bọn họ sẽ tin tưởng ngài."
Mộ Dung Hằng lắc đầu, "Bọn họ tin tưởng thì có ích gì? Không có chứng cứ, không đủ sức thuyết phục. Huống chi mấy năm nay, Thái Tử Mộ Dung Tỳ cũng không phải kẻ ngốc, triều đình có rất nhiều người của hắn. Lần này hai chân ta bị phế, trước kia có một ít đại thần trung lập, giờ sôi nổi đầu phục Mộ Dung Tỳ, hiện tại hơn phân nửa triều đình đều là người của hắn, muốn vặn ngã hắn không phải chuyện dễ dàng."
Khương Linh Lung cái hiểu cái không, "Nhưng nếu không vặn ngã hắn, lần sau hắn lại phái người tới ám sát chàng thì làm sao bây giờ? Hắn ở nơi tối tăm, chúng ta ở chỗ sáng, khó lòng phòng bị."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!