Edit: Quanh
Beta: Nhược Vy
Châm cứu hơn mười ngày, suýt nữa phải từ bỏ, thử chuyển sang phương pháp khác.
Nào biết buổi sáng hôm nay, lúc Mộ Dung Hằng thử đứng dậy khỏi xe lăn, lại xảy ra kỳ tích.
Ban đầu hắn cho rằng sẽ giống như trước, còn chưa kịp đứng lên đã lại ngã ngồi.
Khương Linh Lung đứng bên cạnh, khẩn trương nhìn, sợ Mộ Dung Hằng ngã xuống. Mấy ngày nay nàng không ngừng nhìn tướng công một lần lại một lần định đứng lên, rồi một lần lại một lần ngã xuống.
Thật ra Mộ Dung Hằng không sao, thất bại thì thử lại, nhưng Khương Linh Lung vô cùng đau lòng, nhiều lần nàng muốn khuyên Mộ Dung Hằng từ bỏ, nhưng nhìn hắn chấp nhất muốn đứng lên như vậy thì không đành lòng. Nàng khẩn trương nhìn Mộ Dung Hằng, vươn tay, tùy thời chuẩn bị đỡ lấy hắn.
Tay Mộ Dung Hằng chống ở trên tay vịn xe lăn, dùng sức, thân thể dần dần đứng lên. Chân chạm đất, hắn hít một hơi thật sâu, chậm rãi buông tay vịn xe lăn ra, vẫn có chút sợ, đôi tay hơi buông lỏng ra lập tức nắm lại.
Tay đủ lực để có thể chống đỡ thân thể hắn, nhưng hắn muốn rèn luyện chân của mình.
Khương Linh Lung ở bên cạnh không ngừng khuyên, "Tướng công, ngài từ từ, đừng gấp gáp, cẩn thận chút."
Vốn Mộ Dung Hằng đang khẩn trương, nhưng nghe giọng nói dịu dàng của Khương Linh Lung, lòng bỗng nhiên trở nên yên ổn. Hắn thở sâu, dần dần buông tay ra, theo bản năng mà dồn hết sức vào đùi.
Vốn tưởng rằng sẽ ngã xuống, thế nhưng hắn lại chống đỡ được. Tuy rằng hai chân vẫn còn run rẩy, nhưng không ngã xuống ngay, chuyện này đã đủ khiến hắn hưng phấn.
Khương Linh Lung cũng cực kỳ hưng phấn, "Trời ạ! Tướng công! Ngài đứng được rồi, ngài thật sự đứng được rồi!"
Mộ Dung Hằng kích động không nói nên lời, hắn không biết nên dùng từ gì để hình dung tâm tình mình lúc này. Kích động, hưng phấn, mừng như điên... Tất cả đều không thể diễn tả hết tâm tình của hắn.
Từ khi hai chân trúng độc, không thể đi lại, khoảng thời gian đấy, hai chữ tuyệt vọng cũng không thể diễn tả hết tâm tình của hắn. Hắn cảm thấy tồn tại không còn ý nghĩa gì nữa.
Hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, thế nhưng mình còn có cơ hội được đứng lên một lần nữa.
Hắn vô cùng kích động, tuy thời gian đứng dậy ngắn, nhưng ít nhất cũng đã cho hắn hy vọng, rồi sẽ có một ngày, hắn sẽ giống như trước, có thể đi lại, có thể cưỡi ngựa, có thể săn thú, có thể đánh giặc. Mộ Dung Hằng như tìm lại được sự khí phách hăng hái trước kia, một Mộ Dung Hằng như vậy mới xứng đôi với nương tử tốt của hắn.
Khương Linh Lung kích động chạy đi tìm Lục Tòng Dung.
Lục Tòng Dung kiểm tra cẩn thận cho Mộ Dung Hằng, bắt hắn đứng dậy một lần nữa.
Có kinh nghiệm lần đầu tiên, lá gan Mộ Dung Hằng lớn hơn, lúc đứng lên đã nhanh chóng buông tay ra, lúc này hắn cũng kiên trì đứng lâu hơn.
Lục lão đầu vừa lòng vuốt râu, "Xem ra là tìm đúng phương pháp trị bệnh rồi, theo tình huống hiện tại của ngươi, qua nửa tháng là có thể thấy kết quả."
"Đa tạ thần y!" Mộ Dung Hằng kích động, cũng vô cùng hưng phấn, hắn chỉ hận không thể lập tức đứng lên.
Lục lão đầu xua tay, nói: "Nếu có thể đứng lên, tiếp theo, mỗi ngày đi bộ khoảng nửa canh giờ (một tiếng), rèn luyện cơ bắp cẳng chân, ít nhiều cũng có hiệu quả."
"Được."
Những ngày kế tiếp, Khương Linh Lung đỡ Mộ Dung Hằng đi lại trong sân. Ban đầu ngay cả đứng cũng không đứng được, bây giờ mỗi ngày dựa vào Khương Linh Lung đỡ, hắn đi gần nửa canh giờ, có lúc Khương Linh Lung buông hắn ra, hắn còn có thể tự đi được hai bước.
Tiến bộ như vậy, thật khiến người khác hưng phấn.
Hắn gấp gáp không chờ nổi, mau chóng muốn tốt lên.
Rèn luyện cả một buổi sáng dọc quanh sân, Mộ Dung Hằng đã cảm nhận rõ hơn tri giác của hai chân.
Hắn nắm tay Khương Linh Lung, cao hứng nói: "Lung Nhi, rất nhanh thôi ta sẽ đứng được, nàng có biết hiện tại việc ta muốn làm nhất là gì không?"
Khương Linh Lung lắc đầu, đôi mắt to tròn xoe nhìn hắn, "Không biết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!