Edit: Quanh
Beta: Nhược Vy
Tuyết rơi rất lâu, tuy rằng bên ngoài có ánh mặt trời, nhưng do tuyết rơi, nhiệt độ so với hôm qua còn thấp hơn. Khương Linh Lung chui ra khỏi lồng ngực Mộ Dung Hằng, nói: "Tướng công, thiếp ra ngoài kiếm củi đốt lửa, lửa đã sắp tàn, rất lạnh."
"Nhất thiết phải đi sao?" Mộ Dung Hằng ôm chặt Khương Linh Lung, hỏi nàng.
Khương Linh Lung gật đầu, "Hơi lạnh. Tướng công, ngài để thiếp đi đi."
Khương Linh Lung biết tướng công không muốn nàng ra ngoài chịu lạnh, nhưng nếu không đốt lửa, tất cả mọi người sẽ đông cứng.
Mộ Dung Hằng mím môi, không hé răng.
Hắn không muốn để thê tử đi làm những việc này, nhưng đối mặt với loại tình huống này, hắn thật sự vô lực.
Hắn nắm tay Khương Linh Lung, rất lạnh.
Trời sinh nàng thể hàn, cả thân thể đều lạnh, ôm nàng lâu như vậy, một chút cũng không ấm lên.
Mộ Dung Hằng ngẩng đầu, nhìn về phía cửa động.
Lục lão đầu đang ngồi ở đó, chuyên tâm sửa sang chỗ thảo dược mấy ngày này ông hái được trong núi.
Ánh sáng mặt trời chiếu lên mái tóc hoa râm của Lục lão đầu, Mộ Dung Hằng phát hiện, tuổi của lão thần y này rất lớn.
Cũng không thể bắt ông đi nhặt củi.
Do dự mãi, chung quy vẫn gật đầu, "Nàng nhặt xong thì lập tức trở về, ngàn vạn đừng ở bên ngoài lâu, biết chưa?"
Khương Linh Lung ngẩng đầu, tủm tỉm cười: "Rõ rồi, tướng công."
Nói xong, nàng liền đứng lên, chạy chậm ra ngoài.
Cũng may là vận khí tốt, nàng vừa ra ngoài liền thấy đoàn người đi về phía bên này, tập trung nhìn kĩ, người dẫn đầu chẳng phải là Mộ Dung Thâm sao?
Tối hôm qua Mộ Dung Thâm nhận được tín hiệu liên lạc của Tứ ca, nhưng bởi vì tối qua tuyết rơi nhiều, đoàn người mắc kẹt ở lưng chừng núi, cho nên chậm trễ đến tận bây giờ.
Thấy Khương Linh Lung không bị thương, trái tim Mộ Dung Thâm mới dần bình ổn, bước nhanh qua, "Tứ tẩu, tẩu không sao chứ, Tứ ca đâu?"
Khương Linh Lung lắc đầu, "Tướng công bị thương, nhưng ngài ấy không có việc gì, hơn nữa chúng ta đã gặp được Đoạn Chỉ thần y."
Mộ Dung Thâm ngẩn ra, "Thật vậy sao?"
Khương Linh Lung híp mắt cười, quay đầu chỉ vào Lục lão đầu đang ngồi ở cửa động loay hoay với đống thảo dược, "Thấy chưa? Đó chính là Đoạn Chỉ thần y."
Mộ Dung Thâm nhìn qua theo tầm mắt của Khương Linh Lung, chỉ thấy một lão nhân đầu tóc trắng xoá.
Về Đoạn Chỉ thần y, tất cả đều là nghe đồn, không ai biết đó là nam hay nữ, già hay trẻ. Tuy vậy, giờ nhìn lại cũng thấy có chút khí chất của thần y.
Vừa đi tới sơn động, hắn vừa khẽ hỏi, "Tứ tẩu, nghe nói tình tính Đoạn Chỉ thần y rất kỳ quặc, thế nào, hai người đã nói chuyện cần ngài ấy trị bệnh chưa?"
Khương Linh Lung nhỏ giọng nói: "Không hẳn là tính tình kỳ quặc, nhưng mà chuyện là một lão nhân háo sắc thì thiên chân vạn xác [1]!"
[1] Thiên chân vạn xác: vô cùng xác thực
"Hả?"
Khi nói chuyện, đã đi tới cửa động, Khương Linh Lung còn chưa kịp nói tiếp, Lục lão đầu đã mở miệng, "Nha đầu này lại đang nói bậy về lão nhân gia? Đừng cho rằng tuổi lão lớn là không nghe thấy, lão nói cho ngươi, lỗ tai lão rất thính."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!