Edit: Quanh
Beta: Nhược Vy
Cá đã nướng xong, toàn bộ thạch động tràn ngập mùi thơm của cá nướng, nước trong nồi canh cá cũng đã ngả sang màu trắng, ngửi mùi là đã cảm thấy vô cùng tươi ngon.
Khương Linh Lung múc canh cá vào cái bát đã được rửa sạch sẽ, đưa cho Mộ Dung Hằng, "Tướng công, uống miếng canh làm ấm thân mình đã."
Khương Linh Lung vừa nói vừa bưng bát canh cá lên, cầm thìa chuẩn bị đút cho Mộ Dung Hằng. Lúc này, đột nhiên bên ngoài có tiếng sột soạt, giống như có thứ gì từ trong bụi cây chui ra.
Khương Linh Lung sợ tới mức nhảy dựng lên, dựa vào người Mộ Dung Hằng theo phản xạ có điều kiện, ôm chặt cánh tay hắn, khuôn mặt nhỏ tràn đầy sợ hãi, "Tướng công... Là... Là cái gì vậy?"
Mộ Dung Hằng cầm tay nàng, "Đừng sợ."
Hắn nói, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm về hướng cửa động, ám khí đã trong tay, lúc đang chuẩn bị bắn ra, đột nhiên một bóng dáng màu trắng nhảy vọt đến.
Khương Linh Lung tinh mắt, lập tức kêu lên, "A! Chỉ là chó con!"
Khương Linh Lung vội vàng đứng lên, chạy về phía con chó nhỏ.
Chú chó lông trắng ngồi xổm ngoài cửa thạch động, đôi mắt to đen như mực cảnh giác nhìn chằm chằm Khương Linh Lung, nhưng nó không hề chạy.
Khương Linh Lung đến gần mới phát hiện đùi phải nó bị thương, đang chảy máu.
"Tướng công! Nó bị thương!" Khương Linh Lung thấy chân chú chó con bị thương, có chút đau lòng, ngồi xổm xuống, thật cẩn thận vươn tay, "Cún con, ngươi đừng sợ, tỷ tỷ tới cứu ngươi..."
Giọng nói Khương Linh Lung mềm mại, dỗ chó con như dỗ hài tử.
Quả nhiên là chú chó con thả lỏng cảnh giác, Khương Linh Lung liền nhân cơ hội nhẹ nhàng ôm nó.
Nàng cảm giác được chú chó con trong lòng nàng đang phát run, thập phần đau lòng, "Tướng công, nó rất sợ hãi."
Khương Linh Lung ôm cún con ngồi bên cạnh đống lửa.
Mộ Dung Hằng nhìn nàng ôm cún con, trông giống như đang ôm một hài tử, trái tim lập tức mềm lại.
Mộ Dung Hằng không khỏi nghĩ, không biết nếu Lung Nhi ôm hài tử sẽ như thế nào? Nhất định còn dịu dàng hơn cả hiện tại. Nghĩ tới, hắn lại hận không thể mau chóng lên núi Thanh Dương, mau chóng chữa khỏi hai chân.
Có một số việc, hắn chờ không kịp.
Khương Linh Lung rất thích động vật nhỏ, khi còn bé nàng có nuôi một con thỏ, sau đó thỏ con bệnh chết, nàng còn khóc vài ngày.
Lúc này thấy cún con bị thương, nàng vội lấy khăn tay trong ngực ra, băng bó phần chân bị thương cho con chó.
Cún con này trông rất sạch sẽ, chắc là có chủ nhân. Chỉ là không biết chủ nhân nó có ở quanh đây hay không.
Khương Linh Lung đang nghĩ ngợi, liền nghe thấy ngoài thạch động có tiếng kêu, "Tiểu bất điểm (nhóc con), tiểu bất điểm..."
Là giọng của một ông lão.
Vừa nghe thấy tiếng kêu, cún con trong lòng Khương Linh Lung sủa to, nó rất muốn nhảy xuống, nhưng đùi phải bị thương, không còn sức, chỉ có thể rên rỉ.
Khương Linh Lung vội ôm nó đứng lên, "Tướng công, chắc đó là chủ của con chó này!"
Khương Linh Lung nói xong liền chạy ra bên ngoài.
"Lung Nhi!"
Khương Linh Lung chạy rất nhanh, Mộ Dung Hằng còn chưa kịp gọi nàng, người đã chạy tới cửa thạch động.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!