Edit: Quanh
Beta: Nhược Vy
Thời điểm Mộ Dung Hằng tỉnh lại, toàn thân đau nhức.
Khoảnh khắc hắn mở mắt, ánh dương bên ngoài chiếu vào khiến đôi mắt hắn đau nhói, theo bản năng nhắm mắt lại, nhưng lại lập tức mở ra, "Lung Nhi! Lung Nhi!"
Hắn hô to, không ai đáp lại hắn.
Giờ phút này hắn đang ở trong một thạch động. Giữa thạch động có một đống củi lửa đang cháy, lửa cháy rất to, chắc là vừa mới đốt. Nhưng trong thạch động không thấy bóng dáng Khương Linh Lung.
Trong lòng Mộ Dung Hằng lo lắng không thôi, giãy giụa từ trên giường đá bò dậy.
Hắn muốn xuống giường nhưng hai chân căn bản không hề có lực, không thể cảm giác được gì.
Cánh tay phải bị trọng thương, hơi dùng chút sức chút liền đau đến nỗi mồ hôi đầy đầu. Hắn cắn răng, cố nén cơn đau, đột nhiên xoay người, cả người té xuống khỏi giường đá.
Một tiếng "rầm" vang lên, tiếng động cực lớn.
Khương Linh Lung đang ở ngoài sông bắt cá, nghe thấy tiếng động, sợ tới mức giày cũng không đi, cất bước chạy vào thạch động.
Đi vào liền thấy Mộ Dung Hằng đang nằm trên mặt đất, gian nan bò ra bên ngoài. Nàng nhìn mà lòng đau xót, hốc mắt đỏ lên.
"Tướng công!" Khương Linh Lung chạy nhanh tới chỗ Mộ Dung Hằng.
Mộ Dung Hằng nghe thấy giọng nàng, đột nhiên ngẩng đầu, thấy Khương Linh Lung đang đứng trước mặt hắn, trái tim rốt cuộc mới bình ổn lại.
Hắn khẩn trương bắt lấy tay Khương Linh Lung, lo lắng hỏi: "Lung Nhi, nàng không sao chứ? Có bị thương không?"
Khương Linh Lung thấy Mộ Dung Hằng lo lắng cho mình như vậy, nước mắt không khống chế được mà rơi xuống, nàng nâng Mộ Dung Hằng từ trên mặt đất dậy, nức nở nói: "Thiếp thì có thể có chuyện gì? Lúc ngã xuống, ngài bảo hộ thiếp chặt chẽ, chính mình lại đụng vào cự thạch to lớn, người bị thương nặng mới là ngài."
Xe ngựa mất khống chế, rơi xuống vực trong nháy mắt, căn bản không cứu kịp. Tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Mộ Dung Hằng ôm chặt Khương Linh Lung vào ngực, xe ngựa rơi xuống, hai người bọn họ văng ra khỏi xe, đụng phải vô số cục đá bén nhọn, cuối cùng lúc rơi vào trong nước, đầu cùng lưng Mộ Dung Hằng đập vào cự thạch, máu không ngừng trào ra, không còn ý thức.
Cả người hắn bị đá nhọn đâm vào, chảy rất nhiều máu, mà Khương Linh Lung ngoại trừ chịu chút kinh hách, một chút thương tổn ngoài da cũng không có.
Khương Linh Lung nhìn Mộ Dung Hằng không ngừng chảy máu, sợ tới mức khóc lớn, liều mạng gọi tên Mộ Dung Hằng, nhưng gọi như thế nào hắn cũng không tỉnh. Nàng khóc lóc nâng Mộ Dung Hằng dậy, cõng hắn, đi rất xa mới tìm thấy thạch động có thể nghỉ chân này.
Nàng lại không biết y thuật, đỉnh núi hoang vu vắng vẻ, không có ai để xin giúp đỡ, tốn biết bao nhiêu công sức cũng không cầm được máu.
Nàng khóc tới nỗi tâm như vỡ vụn, lại không dám dùng thảo dược lung tung trên núi. Cũng may ông trời phù hộ, năng lực tự lành của Mộ Dung Hằng tương đối mạnh, không bao lâu đã không còn chảy máu nữa, chỉ là vẫn luôn hôn mê.
Lúc này thấy Mộ Dung Hằng rốt cuộc cũng tỉnh lại, tâm Khương Linh Lung mới bình ổn, đỡ hắn lên trên giường, khóc lóc nói: "Tướng công, thiếp thật sự rất sợ, nếu ngài có chuyện không hay xảy ra, thiếp sẽ đau lòng chết mất."
Nàng đỡ Mộ Dung Hằng nằm xuống, ngồi ở trên giường, nước mắt giống như bọt nước, từng giọt từng giọt không ngừng rơi xuống.
Mộ Dung Hằng không muốn nàng khóc, giơ tay ôm nàng vào lòng, muốn an ủi nàng một phen.
Khương Linh Lung lại vội vàng ngăn cản hắn, nhẹ nhàng nói: "Tướng công đừng ôm, trên người của ngài toàn là vết thương."
Nàng sợ chạm vào hắn.
Mộ Dung Hằng lại không màng, cánh tay phải không có lực, nhưng còn có cánh tay trái, hắn thoáng dùng sức đã ôm chặt Khương Linh Lung vào ngực.
"Tướng công..." Khương Linh Lung cố đẩy Mộ Dung Hằng ra, hơi giãy giụa.
"Để ta ôm một chút." Mộ Dung Hằng càng ôm nàng chặt hơn, nhẹ giọng nói: "Để ta ôm một chút..."
Chỉ có ôm nàng, lỗ trống trong lòng hắn mới có thể tốt hơn một chút.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!