Edit: Quanh
Beta: Nhược Vy
Bả vai Mộ Dung Thâm bị cắn đến chảy máu, hắn đành phải đen mặt trở lại khách điếm.
Lúc đó, Khương Linh Lung cùng Mộ Dung Hằng vừa mới xuống lầu ăn cơm.
Khách điếm đã không còn người ngoài, đám khách nhân kia thấy tiểu cô nương lợi hại như vậy bị khiêng đi, sợ tới mức nhanh chóng thu thập đồ vật chạy mất.
Khương Linh Lung thấy Mộ Dung Thâm trở về, vội vẫy tay gọi, "Thất đệ, mau tới ăn cơm."
Tâm tình Mộ Dung Thâm không tốt lắm, không nói một lời, ngồi xuống.
Mộ Dung Hằng liếc mắt một cái liền phát hiện máu trên vai hắn, nhíu mày hỏi: "Sao lại thế này?"
Mộ Dung Thâm tức giận nói: "Nữ nhân kia giống như cẩu vậy!"
Mộ Dung Hằng nghe hắn nói, nháy mắt đã hiểu.
Hoá ra miệng vết thương này là do nữ tử kia cắn?
Hắn không nhịn được mà cười một cái, nói: "Coi như đệ gặp được khắc tinh. Thế nào? Sao không bắt nàng ta lại?"
Nhắc tới chuyện này, Mộ Dung Thâm càng tức giận, đen mặt nói: "Đệ cũng muốn bắt! Nhưng nữ nhân kia có chút công phu mèo cào, thế mà trên người còn cất giấu đạn dược!"
Mộ Dung Thâm tức giận đến mức sắp phát điên! Nếu hắn nhìn thấy nữ nhân kia một lần nữa, nhất định phải đánh nàng đến mức cha nương không nhận ra mới có thể giải hận trong lòng!
Mộ Dung Thâm sống hai mươi mấy năm, chưa phải chịu nghẹn khuất như ngày hôm nay lần nào!
Khương Linh Lung cũng thấy vết thương trên vai Mộ Dung Thâm, vội nói: "Để tẩu đi tìm Vương đại phu bôi thuốc cho đệ."
Trước khi ra ngoài có mang theo thái y, quả nhiên là hữu dụng.
Khương Linh Lung nói xong liền đứng lên.
"Aiz, đừng đừng đừng, ngàn vạn lần đừng!" Mộ Dung Thâm vừa nghe gọi thái y, sợ tới mức liên tiếp ngăn cản. Hắn đường đường là Thất vương gia Đại Yến, bị nữ nhân cắn thương thì thôi, nếu còn bị truyền ra ngoài... Ha ha, vậy thì hắn không còn mặt mũi nữa.
Khương Linh Lung thấy Mộ Dung Thâm không chịu, nhìn sang phía trượng phu dò hỏi.
Mộ Dung Hằng kéo tay nàng, nói: "Ngồi xuống đi, đừng để ý đệ ấy."
"Thật sự không có việc gì sao?"
"Không có việc gì, không có việc gì, đệ hay hậu đậu, tứ tẩu không cần gấp gáp."
Lúc này Khương Linh Lung mới ngồi xuống, "Vậy ăn cơm đi."
Nàng vừa nói vừa cầm bát, chuẩn bị xới cơm cho Mộ Dung Thâm.
Mộ Dung Hằng thấy thế, giật lấy cái bát trong tay Khương Linh Lung, sau đó đưa cho Mộ Dung Thâm, nhướng mày nhìn hắn, "Chính mình có tay, còn để tẩu tử chiếu cố đệ, không biết xấu hổ sao?"
"..."
Mộ Dung Thâm ngây ngốc hay giây, căm giận cầm lấy bát cơm.
Có nương tử thì ghê gớm lắm sao?? Chờ lần này trở lại kinh thành, hắn cũng xin Hoàng tổ mẫu tứ hôn một tiểu nương tử mềm mại cho hắn!
...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!