Chương 12: Hận thù

Edit: Quanh

Beta: Nhược Vy

Từ khi Mộ Dung Hằng đáp ứng sẽ dẫn Khương Linh Lung ra ngoài, ngày nào Khương Linh Lung cũng phải quấn lấy hắn hỏi: "Tướng công, khi nào thì chúng ta đi?"

Mỗi lần như vậy Mộ Dung Hằng đều trả lời nàng, chờ qua mấy ngày nữa.

Kết quả trong chốc lát, nàng lại chạy tới hỏi, khiến Mộ Dung Hằng dở khóc dở cười.

Hành trình lên núi Thanh Dương tìm thầy trị bệnh, trải qua một ngày lại một ngày Khương Linh Lung dò hỏi, cuối cùng cũng đã đến.

Trước ngày xuất phát một ngày, bệ hạ mở tiệc trong cung, mời riêng Mộ Dung Hằng cùng Khương Linh Lung, còn có Mộ Dung Thâm.

Trên bàn cơm, lão Hoàng đế uống chút rượu, nhìn nhi tử mình yêu thích nhất, trong mắt hàm chứa nước mắt, "Hằng nhi, mong rằng lần này tìm thầy trị bệnh có kết quả tốt, giang sơn này, trẫm chờ giao cho con."

Trong điện chỉ có huynh đệ Mộ Dung Hằng và Mộ Dung Thâm, lão Hoàng đế cũng không e dè, nói ra lời trong lòng.

Mộ Dung Hằng vội nói: "Nhi thần sợ hãi, phụ hoàng đừng nói như vậy."

Lão Hoàng đế nói: "Trẫm biết, con không muốn tranh cùng đại ca con, cũng không hiếm lạ ngôi vị Hoàng đế này, nhưng luận tài trị quốc, đại ca con kém xa so với con. Hơn nữa, nó hay đố kị, hay nghi ngờ, không có lòng độ lượng, nếu đem ngôi vị Hoàng đế truyền cho nó, chỉ sợ con và Thâm nhi đều không có kết cục tốt."

Lời lão Hoàng đế nói chính là sự thật. Mộ Dung Tỳ là cái dạng gì, mọi người đều biết.

Mộ Dung Hằng cùng Mộ Dung Thâm đều không hé răng, không khí trở nên ngưng trọng.

Khương Linh Lung không hiểu chuyện chính trị, tay đặt ở dưới bàn, lặng lẽ nắm chặt tay Mộ Dung Hằng, không tiếng động cổ vũ, phảng phất như đang nói: Vô luận tương lai như thế nào, thiếp đều ở bên cạnh ngài.

Mộ Dung Hằng cầm tay nàng lại, vô cùng khẩn trương.

Lúc xuất cung, lão Hoàng đế luôn dặn dò chuyến đi này Mộ Dung Hằng phải cẩn thận, lại nhắc Mộ Dung Thâm mang nhiều người theo, bảo hộ Mộ Dung Hằng cho tốt.

Mộ Dung Thâm thận trọng đồng ý, "Phụ hoàng yên tâm, có nhi tử ở đây, tuyệt sẽ không để Tứ ca chịu thương tổn."

Lão Hoàng đế gật đầu, "Tốt, huynh đệ hai con tình cảm thâm hậu, phụ hoàng an tâm."

Mộ Dung Hằng cùng Khương Linh Lung, Mộ Dung Thâm xuất cung. Chân trước mới đi, phía sau, lão công công hầu hạ bệ hạ liền lặng lẽ gọi một thái giám, thấp giọng phân phó: "Đi nói cho Thái Tử điện hạ, ngày mai Tứ vương gia khởi hành, lên núi Thanh Dương tìm thầy trị bệnh."

Tiểu thái giám lĩnh mệnh, lặng lẽ đi về hướng Đông Cung.....

Đông Cung, Hợp Nguyên điện.

Mộ Dung Tỳ biết được Mộ Dung Hằng muốn đi tìm thầy trị bệnh, phẫn nộ tới mức gạt hết chung trà xuống đất.

Hắn cắn chặt răng, hai mắt đỏ như máu, "Đáng chết! Đã biến thành tên tàn phế, thế nhưng còn vọng tưởng đứng lên, nằm mơ!"

Trong điện, một hắc y thị vệ cẩn thận dò hỏi: "Điện hạ, có muốn phái người..."

Mộ Dung Tỳ cười lạnh một tiếng, "Nếu hắn muốn đi tìm thầy trị bệnh, cũng đừng trách bổn Thái Tử tàn nhẫn độc ác, hắn có mạng ra ngoài, nhưng về thì không còn mạng đâu!"

Thật vất vả mới đi đến ngày hôm nay, thật vất vả mới chờ đến ngày Mộ Dung Hằng biến thành kẻ tàn phế, hắn tuyệt không thể thất bại trong gang tấc, tuyệt đối không thể cho Mộ Dung Hằng có cơ hội đứng lên!

Hắc Ưng lập tức khom người đáp: "Thuộc hạ minh bạch, thuộc hạ đi làm ngay!"

"Được, lui xuống trước đi..."

"Choang..."

Mộ Dung Tỳ vừa dứt lời, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng "choang", hình như có thứ gì đó rơi vỡ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!