Chương 11: Hưu thư

Edit: Quanh

Beta: Nhược Vy

Khương Linh Lung nghĩ đến quyển sách xem lúc sáng nay, mắc cỡ đỏ mặt, nhẹ nhàng gật đầu, "Thiếp... Chắc là thiếp biết..."

Lời này vừa nói ra, ánh mắt Mộ Dung Hằng hơi mập mờ.

Tiểu nha đầu này lại biết được chuyện đó?

Mặt Khương Linh Lung vô cùng đỏ, đỏ từ lỗ tai cho tới cổ.

Ánh mắt Mộ Dung Hằng nhìn nàng thật lâu, nhìn đếc mức mặt nàng đỏ bừng, bởi vì khẩn trương nên biểu tình vô cùng căng thẳng.

Tâm tình hắn sung sướng, khóe miệng hơi nhếch lên, buông lỏng tay Khương Linh Lung.

Hắn nằm trên giường, đôi tay lười biếng gối sau đầu, mặt mày mỉm cười nhìn Khương Linh Lung, rất có dáng vẻ mặc quân cứ hái.

Khương Linh Lung thấy hắn cười như vậy, càng xấu hổ hơn, "Ngài... đừng cười mà..."

Sao nàng lại cảm thấy hắn đang chờ nàng làm trò cười?

Nàng thở dốc, che đôi mắt hắn lại, "Ngài... Không cho xem!"

Mộ Dung Hằng cười nhạo, giọng nói dịu dàng: "Được, ta không xem."

Khương Linh Lung thẹn thùng không muốn hắn nhìn, vì không yên tâm, nàng chạy xuống giường lấy một dải lụa trắng trong ngăn tủ, rồi lại chạy về trên giường, ngồi trên người Mộ Dung Hằng, muốn buộc dải lụa kia để che mắt Mộ Dung Hằng.

Lúc nàng đang chuẩn bị, sắc mặt Mộ Dung Hằng khẽ thay đổi, đột nhiên cầm tay nàng, mắt hơi híp lại, "Khương Linh Lung, ai dạy nàng trò này?"

Nha đầu này, còn bạo dạn hơn cả tưởng tượng của hắn, thế mà lại muốn che mắt hắn lại?

Khương Linh Lung run run nói: "Trò gì chứ... Thiếp... Thiếp sợ ngài nhìn lén."

Lúc này nàng vô cùng khẩn trương, nghĩ tới việc Mộ Dung Hằng đang nhìn mình, nàng không có mặt mũi đâu mà tiếp tục.

Mộ Dung Hằng: "..."

Thôi được, hắn hiểu sai, một tiểu nha đầu có thể hiểu được cái gì đâu.

Khương Linh Lung run rẩy xuống tay, quấn dải lụa trắng vài tầng, che đi đôi mắt Mộ Dung Hằng.

Sợ hắn thấy, nàng còn duỗi tay quơ quơ trước mắt hắn, "Tướng công, ngài có nhìn thấy không?"

Thình lình tối đen, dường như càng gia tăng sự kích thích. Mộ Dung Hằng cảm thấy cả người như bị lửa đốt lên, hắn tún lấy tay Khương Linh Lung, thanh âm trở nên khàn khàn, "Đừng náo loạn nữa, nhanh lên."

Khương Linh Lung thật sự xấu hổ, mặt đỏ, cả người cũng đỏ.

Lúc đọc sách, nàng cảm giác cái gì mình cũng làm được. Nhưng thực tế lúc làm, lại không thể bình tĩnh như vậy...

Cọ xát nửa ngày, mồ hôi cũng đã tuôn ra, nhưng nàng không tìm được "cửa" mà vào.

Khương Linh Lung gấp gáp đến mức sắp khóc, nghẹn ngào nói, "Tướng... Tướng công...... Chắc thiếp không làm được......"

Khương Linh Lung sốt ruột, cũng không chú ý tới sắc mặt Mộ Dung Hằng không đúng.

Nàng cọ xát trong chốc lát, Mộ Dung Hằng lại đột nhiên đỡ lấy bả vai nàng, ôm nàng, ấn nàng sang bên cạnh.

Mộ Dung Hằng gỡ dải lụa xuống, hắn ngồi dậy, nghiêng người, mặc lại y phục hỗn đỗn cho Khương Linh Lung, nhìn nàng thật lâu, một lúc sau, hắn mới lạnh nhạt nói: "Ngủ đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!