Chương 38: Tớ không muốn người khác hiểu lầm

Nhà Mạnh Tử Dương cách trường không xa, chỉ khoảng mười phút đi bộ, vì thế cậu thường không đi xe đạp.

Sau khi kết thúc tiết tự học buổi tối, Mạnh Tử Dương vẫy tay tạm biệt bạn bè ở cổng trường, rồi ra ngoài mua một phần khoai tây chiên vị cay.

Cậu dùng que tre xiên một miếng, đưa vào miệng, hương vị cay nồng k*ch th*ch vị giác, mặc dù cay nhưng ăn rất sảng khoái, vô cùng thích. Cậu ăn vài miếng, do vị cay k*ch th*ch, bắt đầu ch** n**c mũi, cậu lấy giấy từ trong túi ra lau.

Cậu lại tiếp tục vừa đi vừa ăn, vừa mới đi đến góc đường thì bị ba người có dáng vẻ côn đồ chặn lại.

Một người trong số đó mặc áo ba lỗ đen, quần đùi hoa, mang dép lê màu xanh, ngón chân cái ngẩng lên, có vẻ muốn thể hiện sự kiêu ngạo của chủ nhân, nhưng không ngờ lại trông thật buồn cười.

Người đó hút một hơi thuốc, rồi tùy tiện gõ tàn thuốc, đưa cằm về phía Mạnh Tử Dương, giọng lươn lẹo: "Ê, người anh em, ăn ngon thế nhỉ?"

"Bọn tao dạo này hơi thiếu tiền, thiếu chút tiền mua thuốc, trong túi mày có bao nhiêu?"

Mạnh Tử Dương cầm bát khoai tây tay hơi run, xung quanh không có ai, ba người bao vây cậu lại. Cậu trong lòng than thở một tiếng.

Toang rồi.

——————

Hôm nay là thứ Năm, ngày mùng bảy tháng bảy âm lịch.

Khương Vãn đeo cặp sách vừa đi tới cửa lớp, thì bị một cô gái gọi lại.

Cô gái này dáng người cao ráo, mặt trái xoan, lông mày như liễu, mắt to, môi anh đào, mặc đồng phục nhưng dáng vẻ và khí chất khi cử động khiến cô trông rất thanh nhã, tựa như một bức tranh đẹp.

Đây chính là người mà Thẩm Hoan thầm mến, hoa khôi lớp 3, Sở Thanh Yểu.

"Khương Khương, cậu giúp tớ một việc này với, trả lại cái này cho Thẩm Hoan giúp tớ được không?" Nói rồi, Sở Thanh Yểu đưa cho Khương Vãn một hộp quà. Giọng cô mềm mại, trên mặt là một nụ cười hơi ngượng ngùng.

Khương Vãn nhìn hộp quà trong tay Sở Thanh Yểu mà nhíu mày, cô đã biết Thẩm Hoan thầm mến Sở Thanh Yểu từ lâu, hai người này cũng coi như là thanh mai trúc mã. Cô hơi lưỡng lự rồi lên tiếng: "Thẩm Hoan giờ vẫn chưa đến, hay cậu tự trả lại cho cậu ấy đi."

Sở Thanh Yểu thở dài, vẻ mặt có chút buồn bã: "Tớ chỉ muốn trả lại cho cậu ấy khi cậu ấy không có mặt. Cậu chẳng biết tính cách cậu ấy đâu, không chịu hiểu lý lẽ, lại còn mặt dày nữa."

"Với lại, đây là quà lễ Thất Tịch, tớ không thể nhận được. Tớ không muốn người khác hiểu lầm."

Câu nói cuối cùng, giọng Sở Thanh Yểu có chút trầm xuống, cô cụp mắt, nhíu mày.

Con gái thường hiểu con gái.

Khương Vãn nhìn cô ấy một lúc, hơi cắn môi, chần chừ hỏi: "Vậy là, cậu có người thích rồi, và người đó không phải là Thẩm Hoan, đúng không?"

Sở Thanh Yểu không phủ nhận.

Khương Vãn cảm thấy suy đoán của mình gần như là chính xác. Cô không nói gì thêm, chỉ thản nhiên nhận lấy hộp quà từ tay Sở Thanh Yểu.

Trước khi vào lớp, Khương Vãn quay lại nhìn cô một lần, "Thật ra tớ thấy, tình bạn giữa cậu và Thẩm Hoan rất đáng quý. Cậu ấy mặt dày quấn lấy cậu chỉ vì muốn hết lòng đối xử tốt với cậu."

Khương Vãn cảm thấy rằng, lời này c*̉a cô đã nói rõ rồi.

Cô đang ám chỉ với Sở Thanh Yểu rằng, tình cảm của Thẩm Hoan dành cho cô không chỉ đơn giản là tình bạn. Chỉ có điều, cô gái này có thể hiểu được hay không thì còn tùy vào duyên số.

Sở Thanh Yểu nghe xong, có chút không hiểu, nhíu mày lại. Cô không hiểu lắm, rốt cuộc Khương Khương muốn nói gì?

Khương Vãn để hộp quà vào bàn của Thẩm Hoan, vừa ngồi xuống vị trí của mình thì nhìn thấy Mạnh Tử Dương bước vào.

Trán cậu dán một miếng băng cá nhân, khuỷu tay bị trầy xước, vết máu trên đó đã khô và đóng vảy.

"Mạnh Tử Dương, tối qua cậu làm gì mà bị thương vậy?" Khương Vãn lo lắng hỏi, mắt nhìn từ trên xuống dưới đánh giá cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!