Chương 36: Trẻ con thì đón Thất Tịch làm gì? (1)

Thứ Năm tuần này là Thất Tịch.

Thất Tịch là lễ tình nhân truyền thống của người Trung Quốc, là một phần của văn hóa dân gian. Câu chuyện tình yêu thủy chung của Ngưu Lang

- Chức Nữ được lưu truyền đến nay, tuy chỉ là thần thoại, nhưng lại khiến rất nhiều người trẻ ao ước.

Tiết đầu buổi sáng hôm nay là môn Vật lý. Giáo viên vật lý là một ông lão ngoài năm mươi, họ Vương. Ông gầy gò, đeo kính, luôn mặc đồ chỉnh tề như áo sơ mi, quần tây và giày da.

Nhìn kỹ, đôi giày da của ông hơi cong ở mũi, giữa giày có vài nếp nhăn, thậm chí hai bên còn hơi tróc da.

Lúc này, thầy Vương đang phân tích lực ma sát tác dụng lên chiếc xe trượt trên tấm ván. Lực ma sát giữa tấm ván và xe là f, lực ma sát giữa mặt đất và tấm ván là F, đồng thời mặt đất cũng tác dụng lực ma sát lên tấm ván.

Thẩm Hoan nghe đến đau đầu, cậu ngồi vắt chân chữ ngũ, tựa lưng ra sau ghế. Trong ngăn bàn có một hộp quà, trên hộp buộc một bông hoa nhỏ màu hồng.

Hứa Kiện Khang thấp giọng hỏi cậu: "Hoan Hoan, năm nay vẫn định tặng à?"

Thẩm Hoan quay lại lườm cậu ta một cái: "Tất nhiên là tặng rồi, tình cảm của mình với Yểu Yểu nhà mình cậu không hiểu đâu."

Hứa Kiện Khang cười khẽ, giả bộ cầm bút ghi chép, cúi đầu nói: "Sở Thanh Yểu bình thường còn chẳng thèm để ý đến cậu. Cậu cứ như con chó đeo bám mãi không buông."

"Năm ngoái cậu cũng tặng quà, cậu ấy có đáp lại không?"

Sở Thanh Yểu là hoa khôi của lớp ba, được xem như là thanh mai trúc mã c*̉a Thẩm Hoan. Cô hát hay, múa đẹp, khí chất nổi bật, là 'nữ thần khí chất' được công nhận trong khối tự nhiên.

Tất nhiên, cũng là người mà Thẩm Hoan luôn thầm thích.

Thế nhưng, Sở Thanh Yểu lại không có tình cảm đặc biệt với Thẩm Hoan, còn Thẩm Hoan thì chưa bao giờ phá vỡ ranh giới đó. Những ngày lễ, cậu đều giả vờ vô tình tặng cô những món quà nhỏ, cuộc sống cứ như vậy mà tiếp tục.

Thẩm Hoan nghe thấy câu nói của Hứa Kiến Khang, liền không vui.

"Cậu nói kiểu gì vậy? Đàn ông tặng quà cho cô gái mình thích thì có sao đâu chứ? Cậu nghĩ ai cũng giống cậu à? Hừ."

Thẩm Hoan vừa dứt lời, chưa kịp để Hứa Kiến Khang phản bác, đầu cậu đã bị viên phấn của thầy Vương ném trúng.

Thầy Vương cầm nửa viên phấn còn lại trong tay, ánh mắt sắc bén nhìn về phía Thẩm Hoan: "Thẩm Hoan, tập trung nhìn lên bảng! Lần này thi Vật lý được 70 điểm, em cảm thấy mình giỏi lắm đúng không?"

Thẩm Hoan xoa xoa chỗ vừa bị đánh, cười xòa, mặt dày xua tay: "Không không, em khiêm tốn lắm, thầy giảng tiếp đi ạ."

Thầy Vương hừ lạnh một tiếng, rồi quay lại tiếp tục giảng bài.

Giờ ra chơi.

Mạnh Tử Dương đi vệ sinh về, trên tay cầm một hộp sô

-cô

-la, đặt lên bàn của Khương Vãn.

"Khương Khương, đây là một bạn học lớp 5 nhờ mình chuyển cho cậu."

Khương Vãn đang chép bài nhìn thấy hộp sô

-cô

-la trên bàn, liền thở dài một hơi không thành tiếng. Đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, giọng điệu bất đắc dĩ: "Mạnh Tử Dương, sau này cậu đừng nhận giúp mình nữa."

Từ lớp 10 đến lớp 12, mỗi dịp lễ Tình nhân, Thất Tịch hay Giáng sinh, Khương Vãn đều nhận được rất nhiều quà.

Mỗi lần có người tặng quà, cô đều trực tiếp từ chối. Lâu dần, mọi người biết rằng Khương Vãn sẽ không nhận quà trực tiếp, nên đành lén lút tặng. Ví dụ như nhờ người chuyển giúp, hoặc lén đặt vào ngăn bàn của cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!