Chương 21: Một lòng hướng về ánh dương

Lục Hoài Chu kéo mình khỏi những suy nghĩ mông lung, lúc này Khương Vãn đang cúi đầu, kể về chuyện hồi bé của cô.

Cô dường như không còn vẻ buồn bã, u ám như vừa rồi, cố gắng đè nén cảm xúc thật, cười gượng gạo.

"Cậu không biết thôi, hồi nhỏ tớ lợi hại lắm. Chơi bắn bi với bọn con trai, chơi nhảy dây với bọn con gái, tớ đều giỏi hết."

Cô cười tươi, nhưng Lục Hoài Chu lại cảm thấy nụ cười đó không thật.

Nụ cười ấy, nhìn có chút nhức mắt. Anh thà rằng cô đừng cười.

Lục Hoài Chu bất chợt đứng dậy, khẽ nhếch môi cười: "Nhìn cậu thế này mà cũng gọi là giỏi? Sao chưa thấy lần nào cậu đứng nhất?"

Khương Vãn: "..."

"Lục Hoài Chu, mỗi ngày cậu không châm chọc tớ thì cậu không chịu nổi à?" Cô tức giận phồng má, trừng mắt nhìn anh. Con người này thật vô lại, lúc nào cũng thích bắt nạt cô.

Chàng trai nhàn nhã đáp một tiếng: "Ừm."

Anh cười thoải mái, nhìn dáng vẻ cô gái nhỏ giận dỗi, cảm thấy như thế trông dễ nhìn hơn nhiều.

Chim cánh cụt nhỏ của anh không nên che giấu bản thân, cũng chẳng giỏi che giấu. Anh muốn cô vui thì cười, buồn thì khóc.

Bất kể lúc nào, anh cũng sẽ ở bên cô.

Nghe câu trả lời của Lục Hoài Chu, lại nhìn bộ dạng đáng ghét của anh, Khương Vãn giơ tay định đánh anh.

Lục Hoài Chu chạy nhanh, cô đuổi theo phía sau.

Anh chạy chậm rồi lại dừng, cố tình chờ cô.

Ai ngờ thể lực c*̉a cô quá kém, chạy được một lúc đã thở hồng hộc, cúi người xuống th* d*c.

Lục Hoài Chu ung dung bước đến gần, "Thể lực thế này, cậu định thi thể chất kiểu gì? Một vòng cũng không chạy nổi."

Mỗi năm đều có bài kiểm tra thể chất, nhưng kiểm tra năm lớp 12 là quan trọng và nghiêm ngặt nhất.

Nghe anh nói như vậy, đầu óc Khương Vãn đờ ra. Đúng rồi, kỳ này có kiểm tra thể chất, nếu không qua thì tiêu đời!

Cô buồn thiu, mặt ỉu xìu, không biết phải làm sao.

Lục Hoài Chu dường như nhận ra nỗi lo lắng của cô, anh tiến lên một bước, khẽ cúi người, giọng nói trầm thấp: "Thỏa thuận nhé, cậu gọi tớ một tiếng 'anh', tớ sẽ tập cùng cậu. Thế nào?"

Nghe vậy, Khương Vãn vung tay định đánh cậu.

Lục Hoài Chu đúng là không biết xấu hổ, rõ ràng chỉ hơn cô ba tháng, vậy mà lúc nào cũng muốn làm 'anh'.

Chẳng khác gì mấy tên vô lại ngoài đường.

Cậu thiếu niên né đòn của cô một cách thành thạo, mọi chiêu trò của cô dường như anh đều thuộc lòng. Chỉ trong nháy mắt, anh giữ lấy cổ tay cô, cúi đầu nhìn nắm đấm nhỏ của cô.

Bàn tay cô trắng trẻo, mềm mại. Dù chỉ là nắm cổ tay, nhưng vẫn rất êm.

Cảm giác thật tuyệt.

Một lát sau, Lục Hoài Chu mấp máy môi, giọng khàn khàn: "Ngoan, xòe tay ra nào."

"Để làm gì?" Khương Vãn hỏi với vẻ hung dữ, nhưng vì bị anh giữ tay, cô chỉ đành ngoan ngoãn xòe ngón tay ra.

Cô nghĩ anh lại định giở trò gì đó, nhưng không ngờ...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!